dangthieuquang

Posts Tagged ‘993986’

Một ngày ở 3 sao

In Uncategorized on Tháng Mười 18, 2008 at 6:04 sáng

Nghe cái tiêu đề nhiều người cứ tưởng đang kể lại chuyện một ngày ở khách sạn 3 sao, nhưng đây là câu chuyện một ngày ở khách sạn ngàn sao, chứ 3 sao thì đã nhằm nhò gì.

Sáng sớm ra mở mắt đã nghe mưa rơi ngoài cửa sổ, nghĩ bụng vậy là thôi rồi lượm ơi, còn câu kéo nỗi gì nữa, bèn ngủ tiếp. Khiêm cá Sộp gọi điện hỏi ông ơi tình hình thế nào, dưới Nam Định cũng mưa, trong cơn ngái ngủ mình ú ớ kêu trên này cũng mưa, có khi phải đến trưa mới đi, rồi kéo chăn ngủ tiếp. Bác Triệu Du gọi điện bảo dưới Ba Sao điện lên nói dưới đó không mưa, trời nắng, lên đường thôi, làm gì mà vừa mưa đã nhụt chí thế (khích mình đây!). Nhìn đồng hồ đã 8h!

Phi xe sang nhà bác Du là 8h30 – Hai anh em sang Hoằng “tèo” mua ít quà cho bác Nam chủ đầm dưới Ba Sao, rồi đi ăn sáng và chuẩn bị xuất phát.

Hơn 10h sáng, một chiếc Everest đen đỗ xịch trước cửa, trong đó là các cần thủ “vang bóng một thời”: đó là Quang Anh, Thịnh “bống”, và hai người bạn thân của họ nữa là anh Linh, anh lái xe (quên béng mất tên).

Lâu lắm rồi mới trở lại Ba Sao, vùng núi đá và đầm lầy ngập nước mênh mông hàng trăm hecta. Dãy núi đá có khu danh thắng Chùa Hương ngay đó, như những chiếc răng cưa khổng lồ…

Vài bức ảnh toàn cảnh

Rộng quá chụp mãi không hết

Mênh mông bát ngát thẳng cánh cò bay

Vừa đến nơi, bác Du bèn “tưới cây” liền sorry bác chủ nhiệm!

Tay lái lụa đua xe địa hình đang biểu diễn

Anh chống ào ào, anh chống ào ào

Còn QcQ thì lấy làm thích thú!

Này thì sộp đen này

Lại sộp đen nữa này

Cả mớ chuối hoa và sộp đen

Lớn bùi bé mềm

12h30 trưa…

Chiếc xuồng từ từ trườn trên đầm, nước trong leo lẻo, QcQ thử tính năng phân cực của chiếc kính Simago, phải công nhận nhìn sướng thật, rõ từng đám rong đuôi chó dày đặc dưới đáy nước tối sẫm. Cảnh vật gợi nhớ đến bộ phim “Cánh đồng hoang” nổi tiếng hồi xưa.

Bác Nam chủ đầm vui mừng ra đón, bắt tay từng người, cảm nhận rõ sự xúc động của bác ở cái bắt tay nồng ấm ấy. Lâu lắm rồi QcQ mới về đấy nhỉ, bác Nam nói, lâu lâu anh em không về tớ… nhớ quá, thật đấy, nhớ lắm!

Mọi người cùng cười, rồi ngồi vào chiếc chiếu trải trên những tấm phản gỗ trong chòi canh cá quen thuộc. Nơi đây bốn phương trải rộng tầm mắt, chủ và khách cùng ngồi uống chén trà đậm đà, hàn huyên câu chuyện, nghe những cơn gió lành lạnh thổi tới, nghe tiếng vạc kêu, tiếng những con giang vỗ cánh, tiếng chim từ xa vọng lại. Đâu đó là tiếng cá quẫy, tiếng cá quả đớp mồi. Cái thứ âm thanh rất đỗi quen thuộc đối với dân câu cá quả.

Không phải chờ lâu, QcQ và bác Triệu buộc mồi, chống xuồng “xa khơi” ngay tắp lự. Ở giữa đầm thi thoảng có những vạt cây rậm rạp, lau lách và sen súng lúp xúp, đó là nơi lũ cá to hay nấp.

Cảm giác rất đỗi quen thuộc. Gió lạnh. Mùi cây dại. Mùi thoảng tanh của cá mẹ đang chăn đàn ròng ròng. Tiết trời cuối thu này nữa…

Trong lúc QcQ và bác Triệu câu cá quả, cánh anh Linh, Quang Anh, Thịnh “bống” đã bắt đầu kéo lên bờ những chú cá chép. Còn bác Nam chủ hồ thì đang tiến hành chế biến những con giang bẫy được, để sẵn đó chờ đãi anh em về chơi. Bát bún sườn ban sáng mất tiêu đâu rồi, bụng QcQ sôi ùng ục, cứ nghĩ đến món thịt giang xào hành dăm là lại phải nuốt nước miếng.

Cá quả to trốn đâu hết, đang ảnh hưởng áp thấp, trời u ám, nên lũ cá ăn mồi không được nhiệt tình lắm, toàn cá nhỏ bằng cổ tay.

Tuy nhiên đã lâu không câu cá quả, nên cảm xúc vẫn rất chi là… xúc cảm. Bác Du làm liền 2 chú cá sộp đen, rồi thêm con chuối hoa. QcQ làm 3 chú chuối hoa. Khiêm cá Sộp mãi cuối chiều mới đến, cũng kịp kéo lên bờ chú chuối hoa nữa, hehe, tay này phi từ Nam Định sang Ba Sao để câu con cá này đấy nhé. Chả là hắn đang ở quê chuẩn bị ngày mai ăn hỏi, thế mà phóng hơn bảy chục cây số sang đây để cùng QcQ thi triển bộ môn câu cá quả, hiện nay bộ môn này gần như thất truyền trong giới câu kéo học, nhất là những tay câu tạm coi là trẻ trẻ như Quang cá Quả, Khiêm cá Sộp, Tỉnh cá Lóc (QcQ, KcS, TcL)

Một điều cũng trùng hợp, đầy bất ngờ, Quang cá Quả, Khiêm cá Sộp, Tỉnh cá Lóc… bộ ba này đều cùng tuổi, cùng sở thích, thế mới quái!

Bữa cơm của bác Nam khoản đãi anh em ngon tuyệt vời! Trên cả tuyệt vời!

Mướp hương xào lòng mề từ 5 chú giang, thơm và ngọt lạ lùng! Rượu thửa của bác Linh mang theo, uống vào đâu biết liền tới đó. Món thịt giang luộc và xào lăn thì khỏi bàn!

Còn món cháo nấu từ nước xáo mấy chú giang và tiết, không nói nhiều, QcQ làm một lèo 3 hay 4 bát gì đó, chẳng khách khí gì hết. Mọi người ai cũng vậy, nồi cháo to tướng vèo cái hết veo.

Cho đến chiều nhập nhoạng, tay Khiêm cá Sộp cứ xuýt xoa: “Kiểu này phải ở đây vài ngày câu mới đã ông ạ, nhất định hôm nào phải xuống câu vài ngày cho bõ…”

Hehe, hắn vừa nói xong thì điện thoại kêu reng reng, cô vợ tương lai giục về.

“Anh đang trên đường về, đến Phủ Lý rồi, sắp về rồi, thế nhé…” – Hắn nói vậy vào điện thoại, sau đó tiếp tục quăng ra kéo vào, làm mình cứ buồn cười mãi, sao giống nhau đến thế!

Vậy là một ngày nữa lại trôi qua, một ngày như mọi ngày, có khác chăng thì đó là một ngày khó quên!

Advertisements

Ba ngày lượt phượt

In Uncategorized on Tháng Mười 13, 2008 at 12:17 chiều

Vừa đi Chiềng Khương 3 ngày cùng Bộ Lạc Câu về, mệt quá, có vài tấm ảnh chụp vội cho các bạn coi tạm, hơi xấu. Giờ thì ngủ đã, thế nào cũng mơ thấy cảnh kéo co với cá, tí nữa bị lôi xuống sông, gãy cả cần.

Xuất phát


Trông như cảnh sát hình sự cả lượt ấy nhờ!


Phát hiện có đối tượng bám đuôi, chưa rõ là xe V_A_N hay xe lão Mèo Mù?


Dương Đứt Phựt: “Nam Yên Phụ có cái áo đẹp nhỉ! Nhưng không lại được với sơ mi hàng thùng Cửa Nam đâu nha!”


Nam YP: “Dân Cửa Nam thì biết gì về ăn mặc, phải quần ngố giày đen như em đây này?”


Hiếu NK: “Ờ đúng rồi, Nam YP nói chí phải!”

Phong cảnh trông quen quen?


Hiếu NK: “Lão Mèo Mù có vẻ định kiếm chuyện với mình thì phải?”


Rượt đuổi


Ái chà chà, đường xá…


Có vẻ căng đây!


Xe đen lầm lũi vượt ngầm


Lại xe trắng nữa này


Đeo bám quyết liệt


Hiếu NK – tay lái lụa từng tham gia giải Paris – Darka


Một xe của Hải Anh nhóm Sơn La vọt lên, bị đàn bò cản mũi


Vài con bò bơ vơ


Lơ thơ những nóc nhà, con chó vàng ngơ ngác trước sân


Dốc Bê Tông chị gánh anh gồng


Đèo Trâu Lăn anh hò chị hát


Đường kéo pháo vào trận địa


Đại bản doanh bộ tư lệnh


Trại tiền tiêu của nhóm Hiếu NK, Blackfish, Hifishbone, Hạc Trắng, Dương Đứt Phựt…


Mặt trận tiền tiêu (có cả thegioixe bên otofun áo đen đang cười rất tươi, mặc dù trận đánh rất ác liệt!)


Tác chiến nơi giang đầu (sorry bác Mèo Mù, có chữ đầu, hơi phạm húy một tí!)


Cá đây, ví dụ một con trước nhé các bạn (đây là con nhỏ nhất!)


Chiều viễn xứ


Núi non hùng vĩ


Dọc đường hành quân


Ngang lưng chừng đèo


Anh đứng trên đỉnh núi Mường… Tè! Hehehe!


Cánh quân chủ lực chụp ảnh lưu niệm


Blackfish tác nghiệp


Cảnh trên đường


Blackfish bên cốp xe đầy vũ khí và chiến lợi phẩm


Chiến lợi phẩm bao gồm cả chim cu gáy

Toàn cảnh khúc quanh của dòng sông


Vẫn khúc sông đó nhìn từ trên đèo cao

Phong cảnh trên đường

Nhập môn câu cá

In Uncategorized on Tháng Chín 4, 2008 at 9:18 sáng

Dưới đây là bài viết thứ hai trong loạt bài chuyên đề câu cá của tạp chí Thể thao Văn hóa & Đàn ông số 35 – tháng 9/2008

Nhập môn câu cá

Nếu bạn lần đầu tập câu cá, lời khuyên là hãy bắt đầu chọn kiểu câu đơn giản nhất, đó là câu cần trúc lưỡi đơn theo lối truyền thống. Ngay cả những đứa trẻ cũng có thể câu được cá rô bằng cách câu đơn giản này. Một chiếc cần trúc, một sợi cước buộc thẳng vào đầu cần, đầu kia là lưỡi câu, ở giữa là chiếc phao xốp hoặc lông gà được cột vào dây câu bằng một sợi chỉ để có thể thay đổi vị trí theo mực nước nông sâu. Mồi câu thì tùy, có thể là giun, tôm nhỏ, mồi bột, khoai lang nướng, cào cào, sâu kén, nhộng ong… Nếu chọn mua cần câu bằng cây hóp đá thì có độ dẻo và khỏe hơn nhiều so với cần trúc, tuy nhiên nó sẽ to và nặng hơn. Người ta thường chỉ dùng cần hóp đá để câu cá quả và các loại cá to trong những trường hợp riêng biệt. Hiện nay ít ai dùng cần câu nhấc thẳng con cá từ dưới nước lên bờ, họ quần cho con cá mệt rồi dùng vợt để vớt lên.

Cũng là kiểu câu cần tay lưỡi đơn này, bạn có thể lựa chọn mua những cây cần graphite hoặc carbon rẻ tiền, dễ dàng thu lại theo nguyên lý của những cây ăng ten, cấu tạo dạng ống lồng, gọi là cần thụt. Những cây cần này nhẹ, gọn gàng, tiện lợi. Tuy nhiên phải mất một thời gian để có thể cảm nhận nó, bởi khác với những cây cần trúc hay cần hóp tự nhiên kia, cần câu nhân tạo có độ dẻo và đàn hồi rất khác, mới tập câu sẽ rất khó chịu vì cảm giác không thật tay. Mọi chuyện bắt đầu phức tạp hơn vì một khi đã câu loại cần này, theo kiểu câu thịnh hành hiện nay của Trung Quốc và Đài Loan, cũng như một số nước Châu Á khác, bạn phải học hỏi cách căn phao, hạt chặn, chì, cách buộc lưỡi câu, thẻo câu. Tóm lại bạn phải tìm kiếm thông tin trên mạng (cái này thì dễ thôi), hoặc có người rành kiểu câu này hướng dẫn cho. Và ngay cả mồi câu cũng vô vàn loại, chứ không chỉ còn là con giun con dế như ngày xưa.

Rồi thì thế nào bạn cũng sẽ bị tò mò bởi hàng trăm loại cần câu và máy câu hào nhoáng, như thể chỉ cần sở hữu chúng là sẽ câu được khối cá ngay ấy. Nếu không được tư vấn, hẳn bạn sẽ tiêu phung phí tiền vào những món đồ câu vô bổ. Hãy bắt đầu từ những thứ đơn giản, rẻ tiền, cho đến khi bạn nắm vững kỹ thuật các môn câu thì lúc đó bạn cũng đã rành hầu hết những món đồ hiệu phục vụ câu cá, nắm vững giá cả, và khi đó sắm đồ xịn cũng chưa muộn.

Hãy nhanh chóng kết bạn với những tay câu đi trước, họ sẽ cho những lời khuyên có ích và thực tế. Đừng bao giờ chưa biết gì mà bước vào tiệm đồ câu hỏi: “Anh có loại cần câu nào tốt nhất? Dây cước nào dai nhất? Lưỡi câu nào bén nhất?” – Người bán hàng sẽ biết ngay bạn là một tay mơ, và có thể bạn sẽ mua phải những món đồ câu không phù hợp.

Những cây cần rẻ tiền, máy câu rẻ tiền, vẫn bắt được nhiều cá to, nếu câu đúng cách. Bạn hãy đến những hồ câu cân dịch vụ sẵn cá, nghĩa là hồ câu tính tiền trên đầu cần. Ở Hà Nội thông thường 15.000 đồng/cần. Câu cá lên không lấy thì lại thả xuống, lấy thì cân rồi tính tiền theo giá chợ hoặc nhỉnh hơn đôi chút. Như thế bạn có thể câu cả ngày mà không bị áp lực gì cả. Chứ nếu đến những hồ câu giờ, họ tính tiền theo giờ câu, cá lại thưa, bạn sẽ không chịu thấu!

Hồ câu cân không hạn chế kiểu câu, bạn có thể tập câu cần máy bằng kiểu câu lancer (lăng xê) – Kiểu câu này khá dễ, mắc mồi vào lưỡi câu, hoặc nhào mồi bột bóp nhuyễn vào lưỡi gắn lò xo chuyên để câu lancer, sau đó dùng cần câu vẩy mồi ra giữa hồ. Nới mobil (chức năng giống bộ côn truyền động) để khi cá cắn dây câu có thể tự xả, khi đó máy câu sẽ phát ra tiếng xè xè báo hiệu, và khi đó chỉ việc nhấc cần, khóa máy ngừng xả dây, rồi quay máy thu dây, kết hợp với sự cương nhu của cần câu. Khi con cá bị kéo vào gần bờ, dùng vợt để vớt nó lên, cho vào giỏ. Vậy là xong!

Mỗi người một sở thích. Đa số mọi người chọn cách câu lục, một số ít khác chọn câu tay lưỡi đơn và lancer. Kỹ thuật câu lục không khó, tuy nhiên cách học nhanh nhất là hãy đi theo một người rành câu lục. Cái quan trọng là ngoài kỹ thuật còn rất nhiều thứ khác liên quan, phải tìm hiểu về các loài cá, thói quen, tập tính ăn mồi của chúng, từ đó sử dụng và pha trộn mồi câu mới hiệu quả.

Có thể nói mồi câu luôn là yếu tố quan trọng hàng đầu. Thiết bị và kỹ năng câu có tốt đến đâu đi nữa mà mồi câu không ra gì thì cũng vô ích.

Phân loại nhanh một số loài cá nước ngọt phổ biến hiện nay:

Cá đen: Gồm các loại da trơn như trê, trê phi, basa, tra, nheo, lăng, chiên, chim, sộp đen, trạch, trắm đen. Tất cả những loại cá này đều ăn tạp, ưa chất tanh, chúng kiếm ăn chủ yếu tầng đáy, hầu như ăn bất cứ thứ gì từ chất bột ngũ cốc, củ quả, côn trùng, đặc biệt ưa thích giun, tôm tép, gián đất, nội tạng gia cầm. Bên cạnh đó cá rô phi tuy được coi là cá trắng nhưng cũng ăn tạp như trên. Cá quả (chuối hoa) và cá sộp (chuối đen) thì chỉ ăn mồi còn sống là những con ếch nhái côn trùng nhỏ, cá con, tôm tép, các loài giáp xác nhỏ. Thức ăn ưa thích của trắm đen là ốc đá, chúng có hàm răng khỏe đủ để nghiền nát vỏ ốc, vì thế nhiều nơi người ta còn gọi chúng là trắm ốc. Đặc tính ăn mồi của đa số các loại cá này là chúng nuốt chửng thức ăn.

Cá trắng: Gồm các loại chép, diếc, trôi, trắm cỏ, mè. Thức ăn ưa thích của chúng là chất bột ngũ cốc, rau cỏ củ quả, rong rêu, phù du, rễ các loài thủy sinh,
các loài thân mềm. Cá chép trưởng thành ăn cả ốc, chúng nuốt chửng vào ruột rồi tiêu hóa từ từ. Cá mè thì thích chất béo, chất mỡ, hay ăn lửng ở tầng nước mặt. Cá trôi nhỏ cũng hay ăn ở tầng nước mặt. Đặc tính ăn mồi của các loại cá này là chúng thường hớp vào thổi ra thức ăn, nhằn lấy những vụn nhỏ bột thức ăn trong nước, lọc lấy những phần tử nhỏ, chứ ít nuốt chửng ngay. Vì vậy lợi dụng đặc tính này những người câu cá thích sử dụng lưỡi câu nhỏ, nhẹ, để khi hớp mồi con cá dễ dàng hớp theo cả lưỡi câu vào miệng, khi chúng thổi ra thì lưỡi câu vốn rất sắc bén sẽ móc vào mép. Giun cũng là món mồi ưa thích của các loài cá trắng.

Môn câu cá có muôn hình vạn trạng, trên đây chỉ là một số điều sơ đẳng cơ bản. Nếu có hứng thú các bạn hãy tìm hiểu thêm thông tin trên mạng về các câu lạc bộ câu cá, sẽ có nhiều thông tin hữu ích. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ và thú vị!

Mãi mãi là cần thủ!

In Uncategorized on Tháng Chín 3, 2008 at 12:20 chiều

Logo của Hook Cafe một thời

Tạp chí Thể thao Văn hóa & Đàn ông số 35 – tháng 9/2008 (số mới nhất) vừa đăng một loạt 5 bài viết chuyên đề câu cá của các thành viên Âu Lạc. Bạn nào mà quan tâm thì hãy tìm mua đọc ở các sạp báo. Dưới đây tớ giới thiệu đến mọi người nội dung một trong những bài viết đó:

Chuyên đề câu cá: Mãi mãi là… cần thủ

Hiện nay phong trào câu cá giải trí ở Việt Nam đang trên đà phát triển mạnh mẽ, có xu hướng trở thành môn thể thao chuyên nghiệp. Miền Nam có hệ thống các câu lạc bộ (CLB) câu cá 4so9, ngoài Bắc có hệ thống các CLB câu cá Âu Lạc, CLB câu cá Hà Nội… Nhìn vào số lượng những website sau đây có thể thấy rõ điều đó:

www.vietnamangling.com.vn

www.clbaulac.com

www.4so9.com

www.caucavietnam.com

www.clbcaucahanoi.com

www.hanoifishing.com

www.caucaquangbinh.com

www.168vnfishingtackles.com

www.docau.com

www.hocaudongque.com

Máu săn bắt dường như luôn chảy trong huyết quản mỗi người đàn ông, dù cho có vẻ như chúng bị chôn vùi bởi muôn vàn điều quan trọng khác trong cuộc đời chúng ta. Nhưng một ngày đẹp trời nào đó, bạn khám phá ra thứ đam mê ấy, và từ đó bạn không thể từ bỏ được nó nữa.

Những người mê câu cá là như vậy đấy. Cũng không có gì lạ khi theo đuổi thú vui này hầu hết là đàn ông, bởi lẽ từ ngàn xưa đàn ông luôn đảm nhận phần săn bắt, phụ nữ thì hái lượm. Cũng vì lẽ đó, ai đã mê câu cá thường cũng mê săn bắn, chẳng qua họ không có điều kiện để theo đuổi nốt cái thú vui xa xỉ tốn kém và bị cấm ấy mà thôi. Rất nhiều người trước kia vốn là tay thiện xạ, từ khi khắp nơi cấm săn bắn và việc kiểm soát súng săn trở nên chặt chẽ hơn, họ chuyển sang câu cá.

Đặt vào tay bạn một chiếc cần câu, mọi thứ trở nên vô cùng giản dị và sáng rõ: Hãy tìm cách câu được cá, vậy thôi, mọi thứ khác không tồn tại nữa. Chính vì sự thuần khiết này mà nhiều người say mê câu cá, họ tìm thấy ham muốn của mình, sự háo hức, hồi hộp, họ phải mưu mẹo khéo léo, phải kiên trì nhẫn nại, và cuối cùng là nếm trải cảm giác chiến thắng hay thất bại nữa. Họ tìm thấy chính mình trong đó, hoặc tìm lại được phần nguyên thủy, trẻ thơ của mình.

Những năm gần đây, cùng với sự thay đổi rộng khắp của xã hội, nhịp sống đô thị hối hả, áp lực công việc gia tăng, rất nhiều người đã tìm đến thú vui câu cá để giải tỏa căng thẳng, lấy lại cân bằng. Những người này nhanh chóng tìm thấy tiếng nói chung, chia sẻ kinh nghiệm câu kéo, và như một lẽ tất yếu, họ lập ra những nhóm câu hoặc các câu lạc bộ, các diễn đàn trên mạng, tổ chức hoạt động câu cá dã ngoại cuối tuần, v.v…

Đành rằng người ta đã câu cá từ lâu lắm rồi, suốt từ thời tiền sử, khi lưỡi câu còn làm bằng xương, sừng, dây câu còn là những sợi vỏ cây. Nhưng sở dĩ hiện nay khi nó đang rầm rộ, manh nha trở thành một môn thể thao ở Việt Nam, thì ta phải lần ngược lại cách đây sáu năm, đó là năm 2002. Khi đó internet đã phổ biến, có một anh chàng ở TP.HCM phụ trách công nghệ thông tin trong hãng Unilever mê câu cá tên là Nguyễn Anh Nguyên đã mở ra một diễn đàn, có cái tên miền chả liên quan gì đến câu cá hết, đó là www.4so9.com – Nghe có vẻ như liên quan đến vàng bạc thì đúng hơn. Kể từ khi có diễn đàn này, dân câu tấp nập hơn hẳn, phong trào câu cá phát triển rất nhanh. Thông tin quả là đóng vai trò vô cùng quan trọng! Cũng phải kể đến một cây bút tài hoa đã truyền cảm hứng đến nhiều tay câu khắp mọi miền, đó là nhà báo Việt Hòa – Một người đam mê câu nổi tiếng. Có thể coi như năm 2002 hệ thống CLB câu cá 4so9 được thành lập cùng với sự ra đời của www.4so9.com, đến nay diễn đàn đã thu hút hơn 8000 thành viên và hàng trăm hội viên CLB, do sáng lập viên Nguyễn Anh Nguyên làm chủ nhiệm.

Khi đó một số dân câu Hà Nội chưa có diễn đàn riêng cũng truy cập vào website này, dần dần thành một nhóm, và thậm chí lập ra hẳn một CLB câu cá thể thao, viết tắt là SFC (Sport Fishing Club) do ông Bùi Hữu Cư làm chủ nhiệm. CLB câu cá thứ hai được chính thức thành lập ở Hà Nội năm 2006, tập hợp hầu như đầy đủ các tay câu lão luyện vốn đã đi câu với nhau bao năm ròng, đó là CLB câu cá Hà Nội – Trụ sở ở quán cà phê 101 Bùi Thị Xuân, quán này do tay câu biệt danh Trung “giun” làm chủ. Sở dĩ có cái tên ấy là vì anh ta có sở trường kiếm mồi giun câu cá rất tài. Quán vợ chồng anh ta chỉ bán hàng buổi sáng, chiều đóng cửa đi câu, biết thế nên buổi sáng dân câu tranh thủ ngồi rất đông, như một lịch sinh hoạt bất di bất dịch. Chủ nhiệm CLB này là ông Nguyễn Xuân Thái.

Cùng thời gian cuối 2005 và đầu 2006 các thành viên sinh hoạt trên diễn đàn www.4so9.com nhưng sinh sống tại Hà Nội thấy cần phải thành lập một diễn đàn riêng, thế là www.hanoifishing.com ra đời, sau đó là www.caucavietnam.comwww.clbaulac.com rồi www.vietnamangling.com.vn – Điều này phản ánh xu hướng tất yếu về sự đa dạng hóa các mô hình hoạt động, cạnh tranh với nhau trong việc thu hút các thành viên, gần giống như các CLB bóng đá vậy. Các giải thi câu giao lưu giữa hệ thống các CLB được tổ chức thường niên, nhân dịp những ngày kỷ niệm thành lập CLB. Hệ thống các CLB câu cá Âu Lạc do ông Triệu Du làm chủ nhiệm hướng tới một mô hình khung toàn diện, nhen nhóm phong trào khắp các tỉnh thành, bài bản, để hòa nhập với xu hướng chung của các CLB câu cá trên thế giới, mà Tr
ung Quốc và Đài Loan là những ví dụ rõ nhất. Trong tháng 9/2008 một giải thi câu giao lưu được tổ chức với sự phối hợp của Âu Lạc và 4so9, góp mặt nhiều cao thủ Bắc, Trung, Nam, các cao thủ của Trung Quốc, Đài Loan…

Từ một thú chơi, nó trở thành một môn thể thao thực sự. Không những thế, người ta đã đẩy nó lên thành một nghệ thuật, trong đó chứa đựng cả những triết lý riêng cho từng môn câu. Mỗi CLB có tiêu chí riêng, khẩu hiệu riêng. Nếu như 4so9 có câu slogan “Hãy câu cho vui đời!” thì Âu Lạc lại thêu lên mũ áo đồng phục dòng chữ “Be an angler forever” (Mãi mãi là cần thủ) – Nghe như một lời tuyên thệ vậy!

Tùy theo địa hình từng vùng miền mà các môn câu phát triển khác nhau. Miền núi và trung du thiên về câu sông suối đầm hồ tự nhiên. Các thành phố và đồng bằng Bắc Bộ chủ yếu câu ao hồ dịch vụ. Vùng ven biển và hải đảo tất nhiên rành câu cá nước mặn, nước lợ. Các tỉnh Nam Bộ câu cá đồng, kênh rạch sông ngòi, đặc biệt câu cá lóc rất giỏi. Riêng dân câu TP.HCM thì món gì cũng chơi, và đều giỏi. Một số cái tên “chịu chơi” nhắc đến dân câu hầu như ai cũng biết, đó là vợ chồng “lão tướng” Hồ Văn Hán, nhóm câu gia đình anh Huỳnh Minh Định (cả nhà đều cầm cần, riêng anh này mấy năm liền vô địch câu thi), hai bố con anh Huỳnh Phong ở Biên Hòa, nhóm chuyên trị cá lóc của Tuấn Hàng Xanh, những tay câu trẻ năng động như Hồng Sơn và Phạm Ngọc Tỉnh (Tỉnh cá lóc), nhóm “6 trái lựu đạn” với các cô gái mê câu…

Ở Hà Nội, do đặc thù địa lý nên không phong phú bằng về các môn câu, nhưng lại cũng chuyên sâu theo từng loại cá nước ngọt. Có thể kể ra đây vài tên tuổi thuộc hàng “có sao có vạch” như bộ ba Hưng, Hạc, Công chuyên săn trắm đen Đầm Trị ở Phủ Tây Hồ, họ đã bắt hàng trăm con trắm đen quý hiếm, với những con cá nặng tới vài chục cân. Nhắc đến Hưng “sần” thì hầu như dân câu ai cũng biết tên và tỏ ra tự hào, quý mến. Môn câu rê cá quả đầy tính nghệ thuật còn sót lại vài người, trong đó có ông Tòng “khỉ” kiếm cơm hàng ngày bằng con cá. Câu chép thì nhiều cao thủ quá, kể không hết. Tựu trung lại ở Hà Nội thịnh hành hai kiểu câu lục, đó là câu lục xa bờ và câu gần bờ (còn gọi là câu đầu cành). Câu xa bờ thì lưỡi lục, phao, cước, cần câu, máy câu… đều phải to, cứng. Lý do là vì cá to hay lởn vởn ngoài xa, mỗi lần cá chạm là phải giật cật lực, càng nhanh càng tốt. Cá to lớp vảy rất dày, đặc biệt là vảy trắm đen giống như một lớp áo giáp cứng và dày, đòi hỏi lưỡi lục ngoài độ sắc bén còn phải cứng và khỏe. Những tay câu trung thành với câu lục đầu cành thì thích lưỡi lục nhỏ, bén, họ chủ trương lấy nhu thắng cương, đề cao sự tinh tế. Thường những tay câu đầu cành rất giỏi câu chép. Ngoài hai kiểu câu lục ra còn có môn câu cần tay lưỡi đơn kiểu Đài Loan mới du nhập cũng đang được ưa chuộng, có khả năng trong tương lai sẽ phát triển mạnh ở Hà Nội và TP.HCM.

Mỗi CLB câu cá đều có bản sắc, sở trường và sở đoản riêng. Các nhóm câu biển suốt dọc chiều dài đất nước và các hải đảo cũng rất mạnh, họ tập trung thành nhiều nhóm nhỏ, tuy chưa tổ chức bài bản, nhưng kinh nghiệm câu thì vô cùng phong phú. Ở đây không nói đến ngư dân chuyên nghiệp, chỉ nói đến những người coi câu cá như một thú vui, một môn thể thao giải trí, họ tìm đến nhau để chia sẻ niềm đam mê bất tận ấy, tìm lại chút tinh thần săn bắt bầy đàn cổ xưa còn sót lại đâu đó trong tiềm thức.


Nên gọi họ là Bộ Lạc Câu hay là Câu Lạc Bộ?

Phía Tây có gì lạ?

In Uncategorized on Tháng Tám 19, 2008 at 7:58 sáng

Nhật ký câu cá vùng Tây Bắc

* Ngày thứ nhất (18/08/2008):

Chiếc ATR72 bồng bềnh trên biển mây tít tắp đùn lên mê mải bay tới từ phía Tây Bắc, từ trên cao nhìn xuống thấy mọi thứ thật nhỏ bé, con người, nhà cửa, ô tô, mọi thứ… ngay cả chiếc máy bay này cũng vậy, nó thật mỏng manh trên bầu trời, chỉ một trục trặc nho nhỏ cũng có thể khiến nó tan biến trong nháy mắt. Con người thật là kỳ lạ, nghĩ ra đủ thứ máy móc, ở mặt đất yên lành không muốn lại tìm cách bay lên trời hoặc lặn ngụp xuống nước.

Tự dưng có một ước muốn điên rồ được lao ra khỏi chiếc máy bay, rơi tự do… Cuộc sống này thật là ngắn ngủi và phù du, so với trùng điệp núi rừng hùng vĩ kia, bầu trời kia.Cánh đồng thung lũng Mường Thanh đẹp một cách khó tin, phẳng lỳ, bát ngát, xanh ngắt. Có lẽ đâu đó hàng triệu năm về trước, một trận đại hồng thủy đã san phẳng mọi thứ và bồi đắp nên cánh đồng này? Ai mà biết được!

Tự dưng nhớ đến lời bài hát Uyên ương mộng hồ điệp trong phim Bao Công (hình như dựa theo ý thơ của Lý Bạch thì phải):

Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không bao giờ trở lại
Hôm nay lại có bao ưu phiền làm rối cả lòng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm!

Gió sớm mai vẫn thổi bốn phương
Từ xưa chỉ thấy người nay cười
Có ai thấy người xưa khóc đâu?
Hai tiếng ái tình thật cay đắng!

Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô?
Chỉ có thể biết nhiều hay ít, khó biết sao cho đủ
Trong thế giới phù hoa này
Nào ai thoát khỏi mối sầu nhân thế?

Như đôi uyên ương bươm bướm kia
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn bay lên tận trời xanh?
Chi bằng hãy cùng ngủ yên trong sự dịu êm!

Nghe qua thì lời dịch thơ có vẻ ngô nghê, lại sến nữa. Nhưng mà sến nên mới dễ lay động những góc khuất mềm yếu ủy mị trong lòng con người. Suy cho cùng, cuộc sống của chúng ta cũng giống như và chẳng hơn một giấc mơ dài, tỉnh dậy không rõ mình mơ thấy bướm, hay bướm mới là mình?

Những tầng mây thì trôi lững lờ dưới kia. Sông suối ao hồ, làng mạc, vườn tược, nhà máy, ống khói, các thị trấn và thị tứ… Non sông cẩm tú là đây. Học đi em! Học đi mà nhớ mãi! Quê hương ta một dải. Từ Mũi Cà Mau, đến địa đầu Móng Cái…

Hầu như mọi thứ đúng như bản đồ vệ tinh mà chúng ta vẫn hay xem, hoặc nói cho đúng thì bản đồ vệ tinh wikimapia đã mô tả khá chính xác địa hình thực tế, dù có hơi thiếu cập nhật một chút. Con sông kia mùa lũ đã ngập bãi bồi, rộng hơn trên bản đồ. Những cánh rừng trồng xanh tươi đã phủ kín đồi trọc kia trên bản đồ – Vậy là nó đã không được cập nhật ít nhất hai năm rồi, bằng tuổi rừng cây đó.

Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp đang thực hiện một cách máy móc những gì mà cô phải làm trên một chuyến bay, có lẽ công việc với cô khá là nhàm chán, giống như cái tiếng động cơ máy bay đều đều kia, đang ru ngủ hầu hết hành khách. Đúng đó em ạ, cuộc sống nói chung là nhàm chán, và buồn tẻ. Tôi cười với em, nói với em rằng tôi sẽ không quên em, cô gái xinh đẹp, hy vọng điều đó sẽ làm em vui, sẽ khiến cuộc sống này bớt buồn tẻ. Ồ, em cười!


Đường băng chói chang nắng. Tôi hít căng bầu không khí thung lũng Mường Thanh. Bốn phương tám hướng là những dãy núi cao hùng vĩ, và tường mây trắng xóa.

Vậy là tôi đã đặt chân đến đất Điện Biên.

Nói thêm một chút về lý do mà tôi có mặt ở Điện Biên này: Đó là xuất phát từ lời mời lên chơi và đi câu cá của anh Tuấn – chủ nhiệm CLB câu cá Âu Lạc ở Điện Biên (gọi tắt là AAC Điện Biên). Anh Tuấn mời anh Triệu Du chủ nhiệm Âu Lạc, tiện thể mời tôi lên chơi luôn. Kể ra thì chuyện khá dài, nhưng tôi vẫn nhớ cái ngày đầu tình cờ quen anh ở cửa hàng Xuân Hoằng dưới Chợ Giời. Chỉ sau vài câu hỏi han, chúng tôi đã nhận ra nhau ở sở thích câu sông câu suối, ưa khám phá thiên nhiên hoang dã, ưa mạo hiểm, và thế là hội câu HN chúng tôi rủ anh sang hồ dịch vụ đi câu liền. Đã hẹn hò với anh nhiều lần sẽ lên Điện Biên câu cá mà chưa lên được. Thậm chí mới ít ngày trước, khi đang đi câu cá ở Sơn La, tôi định bắt xe chạy luôn lên Điện Biên. Ai dè lũ lụt bất ngờ làm giao thông đình trệ, tôi đành phải quay về Hà Nội và hẹn anh dịp khác.

Cũng không ngờ, chỉ chục ngày sau, anh Triệu Du gọi điện cho tôi hỏi: “Đi Điện Biên không? Anh Tuấn mời lên chơi đấy”

Thế là đi. Thế là tôi có mặt ở Điện Biên.

Đón chúng tôi ở sảnh sân bay là anh Tuấn với chiếc xe Daihatsu Feroza hai cầu trứ danh từng xông pha khắp vùng Tây Bắc và Thượng Lào. Đúng là một chiếc xe dã chiến chuyên để đi câu! Nó cũng giống như tính cách chủ nhân của nó: Mạnh mẽ, bộc trực và hào sảng!

Trong chốc lát, những nỗi u uẩn của tôi bỗng tan biến. Tôi quên đi cái cảm giác lúc ở trên máy bay, khi ngắm nhìn những vẻ đẹp của thiên nhiên, chạnh lòng nghĩ đến thân phận nhỏ bé của con người, chìm vào những suy tư buồn bã. Mặc dù tôi sinh ra ở biên giới, nhưng có lẽ tôi quá đa cảm, trái ngược với tính cách mạnh mẽ của đa số người miền núi.

Dù sao đi nữa, tôi cũng bị cuốn theo sự hoạt bát của anh Tuấn. Người đàn ông này có sức thu hút đặc biệt đối với mọi người, ở anh luôn toát ra sự mạnh mẽ, yêu đời, cùng với một sự nhiệt thành và khả năng dẫn dắt rất tự nhiên. Chỉ một loáng sau, với vài cuộc điện thoại của anh Tuấn, chúng tôi đã được gặp mặt hầu hết các anh em mê câu cá ở trong nhóm AAC Điện Biên. Một chiếc xe Jeep đỗ xịch trước sân cái quán ăn và ao câu dịch vụ của ông Lẻ, nhóm câu ào xuống cười nói vui vẻ ồn ã như một cơn gió, họ vừa đi câu ở Pa Thơm về, mang theo một chú chép sông khá to, chỉ ngắm nhìn thôi đã mê mẩn rồi. “Làm gỏi chép đi nhỉ?” – Anh Tuấn đề nghị, thế là cách thức tiễn đưa chú cá chép đã được định đoạt. Chúng tôi ti
p tục quay lại câu cá trong cái ao bé tí của ông Lẻ. Nói thêm một chút về cái quán ăn kiểu Thái của vợ chồng ông Lẻ, nó có chừng dăm cái phòng ăn trong dãy nhà gỗ, nhìn ra cái ao xây chừng vài chục mét vuông dành cho khách thò cần câu xuống đỡ buồn. Cá thì toàn chép giống bé tí và rô phi bé tẹo. Cái đặc biệt là món ăn ở đây rất ngon, rượu cũng ngon. Đặc biệt hơn nữa, vợ chồng ông Lẻ có hai cô con gái đang tuổi cập kê, rất xinh, rót rượu rất khéo. Chính vì thế mà tối hôm đó tôi say mềm, em rót rượu cho tôi hoài.

Nhưng tôi vẫn nhớ tôi đã rất vui, mọi người đã rất vui, uống rất nhiều, gỏi cá chép ngon tuyệt, các món ăn kiểu Thái ngon tuyệt, và em má đỏ hây hây xinh tuyệt!

Tôi vẫn nhớ như in.

Viết vội vài dòng, vì bây giờ sẽ đi sâu vào bản làng. Tất nhiên là sẽ câu cá. Đêm qua say quá chả nhớ gì. Chỉ nhớ là bên cạnh có hai người đẹp…

Hehe, các bạn cứ tưởng tượng đi! Rồi sẽ có ảnh…

* Hôm nay 19/8, ngày thứ hai ở Điện Biên, QcQ và bác Triệu Du vừa đi câu cá sông Pá Thơm ở Điện Biên với anh em Điện Biên, học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm câu lăng, cá Pa Nam, cá chốt… Cuối buổi về được bữa cá nướng kiểu Thái ngon tuyệt trần!

Uống rượu kiểu “khát vọng” với mấy em gái Thái, càng uống càng mê say mềm môi…

* Ngày thứ ba (20/8), đi câu cá hồ Pa Khoang – Hồ nước lớn nhất ở Điện Biên, có hình dáng như bàn tay xòe ra. Phong cảnh hữu tình, trong lành. Tuyệt đẹp!

Tối về lại chén thịt rừng quay, say lăn quay…

Xem thêm hình ảnh Ở ĐÂY


Đi qua thì người ướt sũng, mát lạnh


QcQ và anh em nhóm câu Điện Biên


Cá sông thì đủ loại


Đây là anh Sơn em ruột anh Tuấn


Thuyền trên hồ Pa Khoang


Phong cảnh thanh bình và nên thơ


Vừa câu cá vừa ngắm cảnh thì còn gì bằng


Cá gì đây?


Chiều muộn ở Pa Khoang, hơi lạnh thổi qua mặt hồ mát lạnh


Tối đi câu về có thịt rừng quay


__________________

còn nữa…

* Ngày thứ ba (20/8): Câu hồ Pa Khoang, hồ lớn nhất Điện Biên, từ trên máy bay nhìn xuống trông giống như một bàn tay xòe.

* Ngày thứ tư (21/8): Đi thăm các địa danh Đồi A1, hầm Đờ Cát, cầu Mường Thanh…

* Ngày thứ 5 (22/8): Câu cá ở Pa Thơm, được rất nhiều cá lăng, pa leeng, chạch hoa, pa nam… Tối lại say tít!

* Ngày thứ 6 (23/8): Câu cá trê ở trang trại Mr. Dũng Jeep.

* Ngày thứ 7 (24/8): Đi tham quan TP. ĐIện Biên, chiều chuẩn bị câu cá quả đầm.

Thêm một vài hình ảnh tại Điện Biên:

Này thì xe tăng này


Này thì máy bay


Cầu Mường Thanh đây, một thời đánh nhau ác liệt, giờ trông nó bé tí, cũ kỹ


Tưởng hầm Đờ Cát thế nào, hóa ra như cá
i hang chuột vậy


Tượng đài Chiến thắng Điện Biên đầy tai tiếng đây, thôi đi câu thôi, không quan tâm đến lịch sử nữa


Đây là chòi canh rừng, nằm bên bờ suối


Bác Du làm ngay chú lăng


Con này gọi là Pa Leeng


Con này là trạch hoa


Ngồi bên bờ suối vắng, quên hết mọi chuyện trên đời


Cá không to nhưng mà nhiều


Anh Tuấn chủ nhiệm AAC Điện Biên đang phân loại cá


Những con lăng có đuôi và vây màu đỏ


Rồi thì cũng đến lúc lên đĩa


Món cá lăng nấu măng nổi tiếng của người Thái, do vợ chồng bác Bình đạo diễn.

* Ngày thứ 8 (25/8): Tiếp tục vào Pa Thơm câu cá cùng Mr. Tuấn, Mr. Tuệ, và Mr. Hải – Chủ yếu nhằm câu panam, nhưng mình bị một con cá lăng đớp mồi rồi lôi cần câu ngược dòng, chui vào hang, kéo đứt cước (chắc là cá to!) –

* Ngày thứ 9 (26/8): Dự định đi Mường Mươn, rạng sáng trời đổ mưa, phải dẹp bỏ. Tiếc quá! Buổi chiều cắt tóc tắm rửa rồi lượn lờ Tp. Điện Biên cà phê cà pháo. Gái Điện Biên công nhận xinh, các em teen nhảy Au ngoài hàng net chửi thề cứ gọi là thôi rồi lượm ơi! Buổi tối uống rượu sừng tê với Ân voi còi và Dương, nhắm với thịt nhím và các món ăn dân tộc. Phê quá!

* Ngày thứ 10 (27/8) Rời Điện Biên để đi Sơn La, một chuyến đi kinh khủng, chiếc xe khách giống một khúc giò nhồi đầy thịt, đi trên một con đường xấu nhất VN. Cuối cùng cũng lết về đến Sơn La. Tối RTC với Cáo Sơn La và đồng bọn, vui đáo để!

* Ngày thứ 11 (28/8) Giao lưu với anh em Sơn La, chuẩn bị mồi câu và các thứ liên quan.

* Ngày thứ 12 (29/8) Đi câu một mình ở Tạ Bú – Sông Đà. Một ngày hành xác vất vả, nóng nực, nhưng mà câu được khá nhiều cá, đặc biệt là chú cá ngạnh chừng hơn một ký và vài chú lăng chấm, chiên… Tối về hội quân với anh em câu cá HN lên. Vui thật là vui, cá nướng ngon không thể tả!

* Ngày thứ13 (30/8) Đi câu Chiềng Khương, nơi sông Mã chảy vào đất bạn Lào, trước khi quay trở lại đất VN ở Thanh Hóa. Biết thế nào là Tây Tiến! Một buổi chiều nắng gió, cắm trại, câu được khá nhiều cá, đặc biệt là chú lăng to bự, đêm trắng ở đây nghe thác gầm sông réo thật ấn tượng!

* Ngày thứ 14 (31/8) Quay về Sơn La gặp lũ, hai xe ô tô quệt nhau ngay ngầm (đập tràn) tắc đường. Quay lại Chiềng Khương câu cá tiếp, chờ lũ rút. Chiều tối có mặt ở Sơn La, đem con lăng ra làm 3 món: Chả cá, nấu măng, và cháo cá. Ngon tuyệt trần!

* Ngày thứ 15 (1/9) Cả nhóm về HN, gặp Lâm “sịp” 91K1 đi phượt cào cào cùng hội đàn em (nghỉ cùng khách sạn) trên đường đi dừng lại ăn uống, thấy con suối đẹp lại tranh thủ buông cần. Loạng quạng thế nào tóm ngay được chú dúi hơn 2 ký! Về đến Mộc Châu gặp phiên chợ tình mỗi năm tổ chức 1 lần. Sao mà sặc sỡ thế! Sao mà gái ở đây xinh thế!

Về HN lúc 20h30 ngày 1/9 – Kết thúc chuyến “lưu diễn” nửa tháng trời.

Trước đó, mình đã Trèo lên Sơn La tìm em… mấy ngày đầu tháng rồi.

Tháng 8 này mình ở trên đường nhiều hơn ở nhà.

Thêm vài hình ảnh:


Cá ngạnh và cá lăng câu ở Tạ Bú – sông Đà

Chú lăng chấm này khá đẹp


Cá ngạnh to dễ sợ, chừng hơn một ký, về làm món nướng kiểu Thái ngon tuyệt (gọi là cái gì mà phoong hay phòong thì phải?)

Còn đây là cá chiên nhỏ và cá ngạnh nhỏ (dân ở đây gọi là cá đục thì phải)

Vài hình ảnh về nhóm câu ở Sơn La


Con chép này nướng ngay tại chỗ, ngon tuyệt vời


Chân dung Cáo Sơn La – Một cán bộ trẻ năng động, một lãnh đạo tài ba trong tương lai. Là một cần thủ triển vọng, tất nhiên rồi!


Cá lăng sông Mã nổi tiếng đây, chú cá này được câu lên ở sông Mã, ngay cửa khẩu Chiềng Khương, cách đất bạn Lào chừng vài chục mét. Nơi đó nửa sông của ta, nửa sông của bạn, chú cá có lẽ quốc tịch Lào, mải chơi nên lang thang sang bên ta, và bị tóm sống – Chú cá cuối cùng, khép lại chuyến đi câu lý thú.

Clip…

In Uncategorized on Tháng Tám 14, 2008 at 1:01 sáng

Clip câu cá ở Cống Liên Mạc – Nơi bắt đầu của sông Nhuệ.

Lũ lụt làm bà con khổ sở, chỉ ấm dân chài miền xuôi vớt cá cô hồn…

In Uncategorized on Tháng Tám 13, 2008 at 11:36 sáng

Báo cáo cả nhà là QcQ được một hôm hành xác thích thú. Đầu tiên sáng sớm lượn qua phao đắm Phú Thượng, nước lên tận đường nhựa, không câu được. Chạy lên Đình Chèm thì nước xiết đầy rác, đã cắm ô giương cần lại phải thu cần, gỡ gạc lại được đầy một hộp giun xoăn, cái này thì hơi sẵn, nước lên giun cũng lên, xúc vài xẻng dọc bờ kè là đủ giun câu cả ngày.

Chạy tiếp lên cửa sông, ngã ba cống Liên Mạc, chỗ bắt đầu sông Nhuệ, lúc đó đã 10h sáng, thấy hai vợ chồng một gã trai trẻ vác bó cần trúc hơn chục cái đang thu dọn đồ, cô vợ trông rất ngon mắt, em họ Totti, hai trái bóng rất bự. QcQ nhảy vào thế chỗ gã kia (chỗ câu thôi) Cười

Câu thử hai tiếng đồng hồ được 2 con bống bớp, lại thu đồ chuyển sang khúc sông Nhuệ, đoạn giữa 2 cửa cống. Chỗ này nước lặng, nghe dân câu gạo nói nhiều nheo và chép. Câu một lúc thì được một chú nheo bằng cổ tay, là cổ tay QcQ chứ không phải Lý Đức đâu nhé.

Vài hôm nữa nước rút câu sông sẽ được cá, giờ nước lũ nhiều màu, nhiều thức ăn, vả lại cá bị lũ cuốn chưa hoàn hồn. Nghe báo đài thì lượng cá ao hồ vỡ bờ trên miền núi lên đến hàng trăm tấn.

Vài bức ảnh phục vụ các bác:


Toàn cảnh


Khúc sông giữa 2 cửa đập


Cỏ đẹp không các bác?


Bác Hải làm ở cục hay ủy ban gì đó bảo vệ đê điều, nhờ bác chụp ảnh hộ, bác ta mang cả máy quay phim.

Con bớp đây, à quên mất, con bống bớp đây.


Hai cậu học sinh, sinh viên đi học về vác cần trúc ra câu


Con nheo đây


Cá to quá nhìn chói cả mắt nên phải đeo kính “dâm”


Ấy là nói đôi cá to này này


Ai thích câu cá sông thì bấm vào link dưới đây để định vị và tìm đường:
http://wikimapia.org/#lat=21.0878035&lon=105.7703376&z=16&l=38&m=a&v=1

Dân câu gạo ở đây rất đông, mùa lũ đếm sơ sơ một buổi có đến gần chục đồng chí vác bó cần trúc ngồi thiền ở bờ sông. Giun thì hơi sẵn, khều khều bãi cỏ ven bờ cũng đủ câu cả buổi. Lưới bén và lờ giăng dọc sông cũng nhiều, hỏi thăm mới biết mỗi ngày thu được khoảng một yến cá nheo toàn loại nửa cân trở lên.

Dân đánh điện thì mình ghét, mình ứ thèm hỏi thăm.

Dạo này mình làm gì?

In Uncategorized on Tháng Bảy 7, 2008 at 11:56 sáng

Dạo này mình chẳng làm gì, có vẻ như thế. Mấy cái thiết kế nhà cửa lặt vặt kiếm ăn, còn lại dành thời gian đi câu cá. Quyết định ngừng viết một thời gian. Viết nhiều chưa hẳn là hay. Cũng như yêu nhiều chưa hẳn là biết yêu. Thôi đi câu cùng CLB câu cá dã ngoại cho nó lành, đỡ cớm nắng.

Cầu Trung Hà – Sông Đà

Cá trắm

Nhóm dã ngoại

Tớ có cái mũ trông rất quái

Cá ngạnh sông đây

Trông như mấy thằng nghiện tụ tập gầm cầu

Chép này


Lại chép này

Đoán xem con trắm đen này mấy cân?

Câu cá dã ngoại

In Uncategorized on Tháng Sáu 28, 2008 at 12:48 chiều

Chủ nhật này 29/06 đi câu cá cùng mấy anh em Âu Lạc Club ở Cầu Trung Hà <–bấm vào link xem chi tiết chương trình – Chỗ này là ngã ba sông Đà đổ vào sông Hồng, lui xuống hạ lưu vài km nữa là ngã ba sông Lô và sông Hồng, đối diện cầu Việt Trì – Nổi tiếng nhiều cá lăng to và quý hiếm. Bạn nào hứng thú thì liên hệ gấp!

Dưới đây là đoạn phim Một trong những chuyến câu dã ngoại khác (bấm play đợi load về hết (hơi lâu đấy) rồi replay xem lại cho đỡ giật!)

Lâu lắm mới lại câu cá

In Uncategorized on Tháng Sáu 8, 2008 at 3:58 sáng

Hôm trước câu được nàng tiên cá hơn bốn chục cân rồi nên với mình bây giờ những loại cá nhỏ chẳng mấy quan trọng

Hôm nay chủ nhật 08/06/2008 – Xuống đến Hồ câu Cường Loan chơi Quang cá Quả (QcQ) đã thấy các cần thủ bắt đầu tranh tài, hóa ra phụ trội cơi nới lên đến 50 cần, chưa kể một số cần thủ chầu rìa nhường suất câu cho người khác. CĐV cũng đông, các em văn công văn nghệ xinh tươi lượn như bươm bướm khoe màu…

QcQ đi một vòng tham quan, chụp vài bức ảnh post lên cho mọi người xem trước. Điểm qua vài gương mặt quen thuộc của Âu Lạc Club, ái chà chà, lâu quá mới gặp bác Thanh Bạc! Chúc bác may mắn! Tao rình giải con chép đẹp nhất thôi, bác Thanh nói rất tự tin. QcQ quên không hỏi có phải mồi bã chè của bác Bình Văn Miếu không nữa. Kết quả ra sao hồi sau sẽ rõ!

Bác Trần Đồng kia rồi, ngài nghệ sĩ đang chăm chú chỉnh phao lưỡi sao đó, có vẻ khá tập trung. Chào bác, chúc bác may mắn.

Ai như tay chủ hồ Đồng Quê? Thôi xong! Gặp hàng khủng ở đây rồi!

Ngũ quái chuyên chép, nghe đồn đã lâu, nay mới gặp.

Ha ha, bác Phú chép nhà ta ngồi đầu gió, góc chết chữ A. Thôi, bác lên cá đã là quá sức tưởng tượng rồi!

Thắng Duy Anh tủm tỉm cười duyên. Hehe, tay này ngồi bờ ngắn đầu gió, cố lên nhé đồng chí!

Trông ai như lão Thành Cát Hung Hãn! Đúng rồi, trông mặt gã như vẫn chưa hết ngất ngây con gà tây cái vụ trắm đen 14 cân dưới Hồng Vân cách đây mấy hôm. Chắc định thừa thắng xông lên làm thêm cái giải nữa đây!

Hồng Thanh Hiền làm phóng viên mặt trận, máy ảnh súng ống dài kinh! Chào đồng chí! Khỏe không? Lâu quá không gặp. Ờ, lâu quá rồi nhỉ! Dạo này ít đi câu, máy giặt kêu kinh quá! Hehe!

Trung 0099 nhường suất câu cho bố vợ, bác Bình nhà ta có ông con rể rõ quý hóa! Cả đêm qua câu dưới Hồng Vân, thế mà trông hắn vẫn tỉnh queo gọi bia nốc tì tì.

Nguyên Holyday ngồi chầu rìa, cũng lại nhường suất câu, gã kể lể vụ 1/6 dưới Hồng Vân cũng thế, toàn đi làm thính phục vụ đội nhà là chính!

Bá Vương nhà ta thì khỏi nói, được bác chủ hồ giao cho nhiệm vụ trưởng ban tổ chức, cầm loa đi khắp hồ a lô a lô cần thủ số này lên cá này, cần thủ số kia lên cá nọ… Trong khi mấy gã đang câu thì lẩm bẩm: Ông đang câu, lô lô cái gì, cho cả bộ lục vào a lô bi giờ. Hố hố! Biết rồi, từ giờ mình sẽ không bao giờ cầm loa bi bô như thế, kẻo có ngày lại ăn cả bộ lục vào a lô chứ chả chơi!

Lâu không đi câu, bây giờ thấy nhiều khuôn mặt lạ quá, nghe nói đợt này ít nhiều cũng hội tụ đủ tất cả hội viên các CLB. Mà hình như quả đúng thế thật!

Kết quả chính thức thì chờ thông tin từ BTC. Tạm thời QcQ ghi nhanh vài dòng và post tạm vài bức ảnh lên cho mọi người xem tạm.
Đây, ảnh đây:


Theo một số ý kiến, hôm nay trời trông có vẻ đẹp, nhưng khá oi. Mãi cuối buổi câu mới có gió mát.


Rình rập…


Một trong những con cá đầu tiên lên bờ


Thành Cát Hung Hãn đây hay sao ấy nhỉ?


Một tay cowboy nữa…


Trông ai quen quen! Hình như chủ Hồ Đồng Quê thì phải…



Nếu câu đầu cành thì hồ cũng khá rộng


Kín chỗ từ đầu tới cuối


Bác quay lại cho em xin kiểu ảnh, rồi, đã xong!


Thế này cho gió mát lưng
Dạ đâu dạ nhớ người dưng thế lày?


Nguyên Holyday ngồi chầu rìa, trông có vẻ đang vật…


Hắn còn cười toét ra nữa…


Bác này chắc họ Trần??? Thè lưỡi


Bác này thì trăm phần chăm họ Trần…


A đúng rồi, bác Trần Đồng…


Bác mũ lá oánh tay chiêu có dáng vẻ một cao thủ kỳ dị trên giang hồ nhỉ!


Ha ha, bác Phú chép nhà ta bốc thăm đúng vào góc chết chữ A đầu gió. Chả hiểu các bác Hạnh chép, Hưng chép và các bác chuyên chép còn lại nghĩ sao, chắc là đang mừng thầm!


Trưởng ban tổ chức Bá Vương gay cấn có sở trường gãy cần.


Thắng Duy Anh đẹp giai cười duyên sát gái, mỗi tội không sát cá cho lắm. Hehe, dìm hàng tí!


Trung 0099, như thường lệ bắt đầu làm trò, ra vẻ như đang lĩnh giải. Người trao giải là bác Hoàng Liên Sơn (đừng nhầm Hoàng Liên Thiên nhá) – Bác này nhà văn, nhà phê bình, doanh nhân… hôm nay lần đầu câu tay lưỡi đơn lên ngay con trắm đen to bằng… cổ tay. Nói chung là chớm nghiện câu rồi.

Photobucket Photobucket

Cờ bạc đãi tay mới, lại làm ngay con trắm đen to bằng… cổ tay! Chứng tỏ mồi câu của bác Định Đồng Diều rất có duyên với các cháu trắm đen thiếu nhi nhá! Photobucket

Thôi mày về với nước đi cá!


Cơ cấu giải đây


Trao giải thật đây này – Giải khuyến khích là một bộ vợt cá xịn!

Giải khuyến khích một túi đựng cần xịn.

Giải nhì là một máy câu

Giải nhất


Bác Thanh Bạc giật giải con cá đẹp nhất đây


Cá chép của bác Thanh đây, đẹp quá nhỉ! Xứng đáng giải con cá đẹp nhất!


Chiêm ngưỡng đê! Hê hê! 2,2kg thì phải.