dangthieuquang

Giã từ vũ khí

In Uncategorized on Tháng Sáu 1, 2012 at 7:02 sáng

Từ khi giã từ vũ khí, từ bỏ chinh chiến và yêu đương, ruồng bỏ cả Chương Tử Di lẫn Angelina Jolie, trở về nhà với trái tim thương tật 99% và tái trym lành lặn 99%, mình trở thành một người đàn ông đa cảm sầu muộn, và cũng damdang (ý mình là đảm đang) tới vô chừng. Trong trái tim dán đầy băng Urgo của mình giờ đây chỉ còn hai cô công chúa bé bỏng mà sáng sáng mình cho chúng ăn, đưa chúng tới lớp tới trường (dù chẳng rõ nơi ấy có tình thương hay không). Chiều chiều đón chúng về…

 

Thường thì mình đến sớm đợi ở cổng trường, nhưng cũng có khi bận bịu gì đó tới muộn vài phút. Lần nào cũng thế, mỗi khi đến muộn lại thấy cô con gái bé xíu đứng chờ bên cạnh cái cột điện, từ xa đã nhận ra cái dáng vẻ ngơ ngác vừa cầm hộp sữa uống vừa mở to mắt nhìn thiên hạ, nhìn trời nhìn mây, tự dưng lại thấy có lỗi và thấy yêu con bé đến lạ, cứ rưng rưng sao sao…

 

Đón xong cô chị, quay về mẫu giáo đón cô em, nó líu ríu chạy ra leo tót lên xe, và thường xuyên là nó xỏ dép trái, rồi hai chị em bắt đầu bi bô cho nhau nghe đủ thứ chuyện không đầu không cuối. Từ lúc đó cho đến 10h tối thì mình khỏi làm việc gì được nữa, chúng nó xoay quanh như chong chóng, không ngừng nghịch ngợm và gây ra đủ thứ tiếng động. Ngay cả khi mình nút tai nghe trốn biệt trong phòng làm việc, chúng vẫn đập cửa ầm ầm và hỏi đủ thứ chuyện. Rất thường xuyên là chúng khoe “Bố ơi hôm nay con được điểm 10”, và tất nhiên là cái ví của bố lại được lôi ra để cho hai con lợn nhựa của chúng được ăn tối. Đứng đằng sau những vụ tống tiền này tất nhiên là một thế lực thù địch nào đó, luôn thông qua bọn trẻ đưa ra những tập hóa đơn, những thông báo về kho thực phẩm đông lạnh, và những thâm hụt tài chính mang tầm vĩ mô…

 

Đôi khi bọn trẻ và thế lực thù địch đi vắng vài ngày, xuất ngoại chẳng hạn (đúng hơn là hồi ngoại, trả về địa phương), tự dưng nhà cửa vắng lặng trống trải. Mặc dù đó là những khoảnh khắc tự do tự tại sung sướng của mình, mặc dù những lúc đó mình tha hồ hồi tưởng thuở oanh liệt chinh chiến đã qua, nhưng mà kỳ thực thì cứ chốc chốc lại thấy nhung nhớ bọn trẻ quá đi. Mình bỗng thấy mình giống như một ông già 80 tuổi đang nhớ con nhớ cháu.

 

Có ai yêu ông già này không?

 

Hai đứa quỷ nhỏ này đang hý hoáy vẽ, một trong những phút hiếm hoi chúng yên lặng.

  1. .có e !! e xjn trở thàh bàlão đj bên ôg lão 80 là a ! e thật. !! (that.rat that.)

  2. .dù la ngu daj.hay j dj chag nua ..thj e rat nho a !! (tha thu cho e..)

  3. 2chj.e xjh xan dag yeu qua ! ca? 2se luon h.phuc va tu hao vj co ng cha nhu a ! !!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: