dangthieuquang

Ký ức Hà Nội

In Uncategorized on Tháng Một 13, 2010 at 10:57 sáng

Gia đình tôi trước kia ở Lào Cai, chiến tranh biên giới năm 1979 xảy ra khiến cho mỗi người một nơi. Cha tôi thì trong quân ngũ, đơn vị đóng tận Ninh Bình. Mẹ tôi dạy học ở Yên Bái, đứa em gái út tôi sinh năm 1980 ở cùng với mẹ. Đứa em gái kế sau tôi thì ở với bà dì mãi tận Bảo Yên. Còn tôi được gửi ở nhà ông bác ruột, ở khu lao động Tân Mai mấy năm, đi học mẫu giáo, vỡ lòng, rồi vào lớp 1.

Tôi vẫn còn nhớ những lần đầu về Hà Nội. Có thể đó là một chuyến xích lô từ ga về, trong đêm khuya, phố xá hoang vắng dài hun hút, hiu hắt ánh đèn đường. Hoặc đó lại là một buổi chiều tà đang hấp hối, phố xá bắt đầu lên đèn. Rời nhà ga, mẹ con tôi lên một chiếc tàu điện. Ngoài ô cửa sổ tàu điện, bầu trời chạng vạng in bóng những dáng hình liêu xiêu của phố xá lướt qua, tiếng leng keng, ánh chớp lẹt xẹt tia lửa điện trên cao do những toa tàu điện gây ra, tất cả nhòe nhoẹt trong nước mắt tôi. Mẹ cố hát ru tôi ngủ, nhưng càng làm tôi khóc tợn, đó là năm 1979, tôi mới lên 5 tuổi, và tôi sắp phải xa mẹ.

Bố tôi từ đơn vị về thăm, rồi bố lại đi. Tôi chạy theo tìm bố, từ khu lao động Tân Mai cho đến tận Chợ Mơ. Một ai đó tốt bụng khi thấy tôi khóc trên tàu điện đã hỏi han rồi đưa tôi về tận nhà. Khu lao động Tân Mai hồi đó là vô số những dãy nhà tạm cấp bốn chạy dài, lụp xụp. Bình thường nó mang một dáng vẻ buồn thảm nghèo nàn với những bức tường loang lổ, những mảnh vườn cúc tần và dâm bụt mọc hoang tàn. Người ta đem tất cả những tấm thép đồng nát từ nhà máy cơ khí thải ra về chắp vá thành hàng rào gỉ nát, đó là những tấm thép dập đủ hình thù, từ mắt xích xe đạp, hình tròn như đồng xu, hình tam giác, hình vuông… thật kỳ lạ, chúng in sâu vào trong tâm trí tôi, bởi những hình kỷ hà buồn tẻ lặp đi lặp lại đều đặn của nó. Rồi dây tơ hồng tha hồ leo trên những bụi cúc tần, càng làm cho mọi thứ trở nên giống như đã bị loài người bỏ quên. Những chiếc cột điện trơ trọi, ban đêm bóng đèn vàng vọt tù mù rọi xuống một quầng sáng yếu ớt. Vòi nước máy công cộng rỉ từng giọt, với những xô thùng xếp hàng xung quanh.

Từ năm lớp 2 tôi về Yên Bái sống cùng mẹ. Rồi thời gian trôi qua, tôi lớn dần. Thi thoảng nghỉ hè hoặc tết tôi được về Hà Nội chơi. Tôi còn nhớ những chuyến tàu đêm chạy qua cầu Long Biên, tiến vào Ga Hàng Cỏ. Từ trên cao dọc phố Phùng Hưng, qua cửa sổ tàu, những cảnh sinh hoạt đời thường của người dân lướt qua. Một gia đình đang ăn cơm. Họ đi lại trong nhà. Ánh đèn từ nhà họ hắt ra, màu vàng vọt của đèn sợi đốt, màu sáng xanh của đèn neon, chao ôi là kỳ lạ! Thường khi đó tôi sẽ cảm thấy cay cay sống mũi.

Những ô cửa sáng đèn, mãi sau này tôi mới hiểu đó chính là biểu tượng cho sự sum họp mà tôi thèm khát, nó luôn toát ra một vẻ bí ẩn quyến rũ, nhất là khi ngắm từ xa, hoặc khi hình ảnh đó trôi lướt qua như thế, khi đoàn tàu chạy chậm dần và đến cuối hành trình. Nơi đó, có một mái nhà đang chờ đón tôi, với những vòng tay người thân chờ đón.

  1. tho of a rat hay.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: