dangthieuquang

Archive for Tháng Chín, 2008|Monthly archive page

Man vs. wild

In Uncategorized on Tháng Chín 23, 2008 at 9:47 sáng

Một trong những chương trình ưa thích của mình là Man vs. wild của Discovery, trong đó có nhân vật chính là Bear Grylls đi khắp nơi tận cùng thế giới, kiểu sa mạc Sahara hay Bắc Cực, rừng rậm Nam Mỹ và các khu rừng nhiệt đới. Anh ta sẽ dạy bạn cách tồn tại nơi hoang dã, cách chống lại cái lạnh hay nắng nóng, chống mất nước cơ thể, cách tránh hoặc chống lại thú dữ, tìm kiếm thức ăn, chỉ với một con dao nhỏ. Những cảnh quay có vẻ rất thật, anh ta bắt côn trùng, rắn rết, bọ cạp, cá, ốc sên… sau đó ăn sống. Tối nay Discovery đang chiếu cảnh anh ta ăn xác một con ngựa vằn mà bọn sư tử bỏ lại. Trong những ngày tới họ vẫn sẽ chiếu đi chiếu lại chương trình này.

Với những kẻ mê câu cá và săn bắn, kỹ năng đi rừng là rất cần thiết. Đơn giản như là câu hỏi làm thế nào để chống vắt? Làm thế nào xác định được phương hướng trong rừng khi trời mù?

Nói chung ít khi bạn bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn như thế, cùng lắm chỉ là một vài chuyến dã ngoại vui vẻ ở Cúc Phương hay vài khu du lịch sinh thái nào đó. Nhưng có lẽ tìm cách tồn tại nơi đô thị văn minh của chúng ta mới là khó khăn và khắc nghiệt (!) – Lúc nào cuộc sống cũng là khó khăn và đấu tranh sinh tồn – Luôn luôn là thế!

Sinh năm 1974 – Là một nhà thám hiểm dày dặn kinh nghiệm và đã từng phục vụ trong một đơn vị đặc nhiệm của quân đội Anh, Bear đã trải qua rất nhiều tình huống nguy hiểm và đã từng làm những việc “không tưởng” đối với chúng ta. Anh đã từng chinh phục đỉnh Everest, lướt sóng bằng cano (jet skiing) quanh quần đảo Anh, vượt biển băng Bắc Đại Tây Dương trên một chiếc tàu nhỏ, leo lên một đỉnh núi ở Himalaya – nơi được nhà leo núi nổi tiếng Edmund Hillary, người đầu tiên chinh phục đỉnh Everest mô tả là “không thể chinh phục được”. Nhảy dù, nhảy tự do từ mỏm đá xuống thác nước, trượt tuyết, vượt đầm lầy hay hoang mạc… đủ cả, chả thiếu món gì. Mặc dù còn nhiều tranh cãi về những cảnh quay fake của Man vs. wild, nhưng đó vẫn là một chương trình hay.

Search cái tên Bear Grylls là ra cả mớ thông tin về anh chàng điên rồ này. Ví dụ năm 1998, khi 24 tuổi, anh ta trở thành người Anh trẻ nhất leo lên đỉnh Everets và quay trở lại (mà còn sống sót!). Năm 2007 Bear Grylls đã trở thành người đầu tiên dùng diều lượn có động cơ vượt qua đỉnh Everest. Grylls đã đạt đến độ cao 8.850 mét và ở đó nhiệt độ xuống đến -60 độ C.

30 AM

Lại phải lòng mất rồi!

In Uncategorized on Tháng Chín 19, 2008 at 3:21 sáng

Truyện ngắn của mình hầu hết na ná nhau là anh gặp ả rồi anh ả phải lòng nhau. Thế nên tập truyện ngắn sắp in sẽ lấy tên là “Phải lòng”. Bìa vẫn do TÕM thực hiện, theo phong cách “thị trường” – Ai bảo phong cách thị trường là không tốt thì giơ tay giơ chân xem nào!

Photobucket

Bìa 1

Photobucket

Bìa 4

Photobucket Toàn bộ các bìa gấp

Còn bạn nào muốn Phải lòng thì cứ thử đọc coi!

Bao giờ cho đến tháng mười?

In Uncategorized on Tháng Chín 18, 2008 at 8:55 sáng

Bao giờ cho đến tháng mười
Anh đi Tây Bắc với người anh thương
***

Nhân mấy ngày nghỉ kỷ niệm giải phóng Thủ Đô, 10/10/2008 tới đây tớ tổ chức một cuộc vui cho các bạn thích phượt đi Tây Bắc 3 ngày, từ trưa 10/10 xuất phát tại Hà Nội đến tối 12/10 lại có mặt ở Hà Nội. Chương trình dã ngoại thì các bạn bấm vào link sau xem thêm nhé –> http://www.clbaulac.com/modules.php?name=Forums&file=viewtopic&t=621

Ai ham vui thì đăng ký tham gia nào!

Ghi chú: Ảnh minh họa chỉ mang tính chất… người thật việc thật, của chuyến đi Sơn La lần thứ nhất!

Mash và Plus!

In Uncategorized on Tháng Chín 11, 2008 at 12:42 chiều

Mặc dù Mash đã có giấy báo tử, vào Mash của mình vẫn thấy nó chạy tít, feed đầy đủ các entry ở đây. Còn Plus thì đã có công cụ chuyển hết dữ liệu bên blog 360° này sang đó. Để chắc ăn, mình click một phát, chỉ trong vòng mươi phút nó đã chuyển hết toàn bộ nội dung 366 entry bên này sang bên nớ, hay phết.

Tranh thủ câu page view phát: Bạn nào chưa xài 360 Plus thì cứ vào cái 360 Plus của tớ: http://vn.myblog.yahoo.com/thieu-quang rồi click vào “Trang chính” trên cùng bên trái để khởi tạo 360 Plus, sau đó click tiếp vào “Trang chủ blog” ở chính giữa bên trên sẽ thấy có chỗ đề “Bạn đang dùng 360? Chúng tôi có tin hay cho bạn đây” –> Click vào “Xem thêm” sẽ thấy dòng “Công cụ chuyển blog nay đã sẵn sàng trên 360plus” –> click tiếp vào “Chuyển dữ liệu” –> rồi tiếp theo click “Nhập ngay” –> Đợi 1 lát là xong. Nếu blog cũ nhiều entry thì đợi hơi lâu.

Hiện tại cứ tiếp tục xài Blog cũ 360°, nhưng vài entry lại làm như trên để chuyển dữ liệu sang Plus.

Ảnh avatar thì up từng ảnh một, chọn ảnh xong click OK, đợi nó load xong click thêm OK lần nữa, thấy nó hiện lên mới click “quay trở lại” thì sẽ được.

Yahoo! 360plus của tớ đây

Yahoo! Mash của tớ đây

Các bạn vào trang chủ yahoo Việt Nam mà xem cách chuyển dữ liệu nhé, nếu không muốn một ngày kia thức dậy thấy blog của mình biến mất một cách khó hiểu. Chả nói trước được điều gì đâu. Hôm qua vào ephim thấy nó tạch rồi, trỏ ngay sang zingmovie. Thế thì mình còn dùng thuê bao của FPT làm quái gì nữa?

Vào mash đọc lại cái phần tự bạchđôi điều về bản thân thấy ngạc nhiên là có lúc mình cũng hâm phết!

Bút tắc mực

In Uncategorized on Tháng Chín 7, 2008 at 11:38 sáng

Có một số bạn hỏi dạo này có viết gì không. Câu trả lời là không. Bút tắc mực. Hết pin. Đang nạp lại. Chỉ viết báo kiếm xèng cho nhanh. Tất nhiên nghề của chàng là chơi. Mà các bạn biết rồi đấy, chơi ra xèng thì hơi bị khó. Gần tháng trời đi chơi Tây Bắc gọi là lấy tư liệu để viết, hầu như được tài trợ hoàn toàn, mà đâu đã viết được cái gì ra hồn. Xác định đi!

Đi một ngày đàng, học một sàng dại dột, đầy ắp cảm xúc và thu thập mấy chục sàng đủ chuyện linh tinh, lúc nào rảnh tớ sàng sảy nhặt sạn rồi lai rai kể lại phục vụ các bạn. Nói thật với các bạn một điều: Tớ về nhà thấy rất buồn khi rất nhiều bạn cứ mãi loanh quanh với những mối quan tâm vớ vỉn kiểu hoa hậu tốt nghiệp hay chưa tốt nghiệp, rồi cãi nhau ỏm tỏi. Kệ bà nó tốt nghiệp hay không chứ, trông ngon là được rồi, các bạn cứ lắm nhọt. Các bạn mong một ngày hoa hậu có bằng tiến sĩ hay sao? À mà lướt qua blog một cơ số các bạn thì thấy rất nhiều nỗi buồn hoa phượng nhá, rồi thì nỗi buồn trưởng giả, vu vơ, rồi thì có khi lại quá quan tâm đến những chuyện “thời sự” hay “kinh tế” hoặc thậm chí chuyện tranh cử bên Mỹ.

Cám ơn vài bạn hỏi thăm về “Bóng giai nhân” và tập truyện ngắn “Phải lòng”!

Tiến độ ra sách thì ì ạch, nhiều bạn sốt ruột. Nhưng các bạn yên tâm, cũng sắp rồi. Với lại tớ cũng sắp quay lại đâm đầu vào viết tiểu thuyết, hoặc sẽ là vài cái kịch bản phim. Đang chờ nàng thơ. Yên tâm đi!

Thế nhé!

Máy bay thì biết đéo gì

In Uncategorized on Tháng Chín 5, 2008 at 7:07 sáng

Hôm vừa rồi lên Điện Biên, ngồi trên máy bay phì cười nhớ đến cậu em KTS dạo nọ xài tiền chùa nên chơi sang, trong một chuyến công tác đột xuất phải thuê máy bay bà già đời ơ kìa kiểu Dakota của Công ty bay dịch vụ miền Bắc. Về cậu ta có kể lại chuyện đang bay bỗng dưng thấy máy bay loạng choạng đổi hướng đột ngột. Nhìn qua cửa sổ thấy một bên cánh quạt ngừng quay, cậu ta mới hốt hoảng gọi tổ lái: “Anh ơi máy bay làm sao mà cánh quạt không quay thế?”. Tay phi công quay lại bảo: “Thế à? Để anh tắt nốt động cơ cánh bên kia cho nó cân, nó vẫn hay chết máy như thế đấy”. Sau chuyến ấy cậu em kia thề không bao giờ đi máy bay nữa, chưa nói đến chuyện là máy bay bà già.

Nhưng ngẫm lại, máy bay bà già cũng hay đấy chứ nhỉ?

1. Máy bay bà già đã qua nhiều giờ bay, máy móc trơn tru, độ an toàn đã được kiểm chứng, bạn không phải lo lắng nhiều.

2. Với máy bay bà già bạn sẽ không mất thời gian tìm hiểu và làm quen, có thể bay ngay.

3. Máy bay bà già thường bay chậm, bạn có thể tận hưởng lâu dài cảm giác phiêu lãng trên chín tầng mây cực lạc.

4. Máy bay bà già thường kêu to, xóc, rung bần bật. Đôi khi phi công thích tiếng ồn, nó kích thích cảm hứng cho phi công ghê gớm!

5. Lái máy bay bà già nếu có sự cố hay tai nạn bạn cũng sẽ không để lại hậu quả gì nghiêm trọng như các loại máy bay đời mới hiện đại khác (vụ 11/9 là 1 ví dụ) – Lái máy bay bà già cùng lắm phi công bỏ lái nhảy dù là xong.

6. Lái máy bay bà già thường mất sức, nhưng phi công lại thích thế.

7. Máy bay bà già đơn giản, không đòi hỏi nhiều ở phi công, có thể dùng để luyện tập thường xuyên.

Còn lái máy bay thử nghiệm, tuy phi công có vẻ oai thật đấy, lần đầu được cưỡi lên chiếc máy bay còn tem, nhưng bạn phải xác định trước một số vấn đề sau đây:

1. Máy móc chưa biết thế nào, có khi khởi động mãi không được, bơm dầu chưa ổn định, lúc tăng tốc mà bó máy thì bỏ mẹ.

2. Mất nhiều thời gian làm quen với công nghệ mới, phức tạp bỏ cha! Có khi lại còn yêu cầu phi công vừa bay vừa chơi game, nhảy Au chẳng hạn (!)

3. Cảm giác mạnh, tốc độ cao, nhưng khó kiểm soát, dễ tai nạn.

4. Máy bay thử nghiệm đạt tốc độ siêu thanh, siêu âm, thành ra nhiều khi chưa kịp hiểu gì thì đã xong chuyện rồi, mất sướng.

5. Máy bay thử nghiệm công nghệ hiện đại, nhiều nhiên liệu, nếu chẳng may tai nạn hay sự cố sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng, giải quyết hậu quả rất tốn kém. Nói chung phi công khó mà bỏ của chạy lấy người.

6. Máy bay thử nghiệm lần đầu bay thường hay tai nạn, phi công thiếu kinh nghiệm không thể lái được, mất kiểm soát là đương nhiên.

7. Máy bay thử nghiệm thường phi công chỉ bay một lần, rồi đến lượt phi công khác, cho nên ý thức của phi công nói chung là kém. Của một đống tiền mà dùng như phá!

* Kết luận: Nói đi nói lại cho vui vậy thôi, chứ máy bay bà già và máy bay thử nghiệm hay dở thế nào chung quy là do phi công lái, chứ máy bay thì biết đéo gì.

Nhập môn câu cá

In Uncategorized on Tháng Chín 4, 2008 at 9:18 sáng

Dưới đây là bài viết thứ hai trong loạt bài chuyên đề câu cá của tạp chí Thể thao Văn hóa & Đàn ông số 35 – tháng 9/2008

Nhập môn câu cá

Nếu bạn lần đầu tập câu cá, lời khuyên là hãy bắt đầu chọn kiểu câu đơn giản nhất, đó là câu cần trúc lưỡi đơn theo lối truyền thống. Ngay cả những đứa trẻ cũng có thể câu được cá rô bằng cách câu đơn giản này. Một chiếc cần trúc, một sợi cước buộc thẳng vào đầu cần, đầu kia là lưỡi câu, ở giữa là chiếc phao xốp hoặc lông gà được cột vào dây câu bằng một sợi chỉ để có thể thay đổi vị trí theo mực nước nông sâu. Mồi câu thì tùy, có thể là giun, tôm nhỏ, mồi bột, khoai lang nướng, cào cào, sâu kén, nhộng ong… Nếu chọn mua cần câu bằng cây hóp đá thì có độ dẻo và khỏe hơn nhiều so với cần trúc, tuy nhiên nó sẽ to và nặng hơn. Người ta thường chỉ dùng cần hóp đá để câu cá quả và các loại cá to trong những trường hợp riêng biệt. Hiện nay ít ai dùng cần câu nhấc thẳng con cá từ dưới nước lên bờ, họ quần cho con cá mệt rồi dùng vợt để vớt lên.

Cũng là kiểu câu cần tay lưỡi đơn này, bạn có thể lựa chọn mua những cây cần graphite hoặc carbon rẻ tiền, dễ dàng thu lại theo nguyên lý của những cây ăng ten, cấu tạo dạng ống lồng, gọi là cần thụt. Những cây cần này nhẹ, gọn gàng, tiện lợi. Tuy nhiên phải mất một thời gian để có thể cảm nhận nó, bởi khác với những cây cần trúc hay cần hóp tự nhiên kia, cần câu nhân tạo có độ dẻo và đàn hồi rất khác, mới tập câu sẽ rất khó chịu vì cảm giác không thật tay. Mọi chuyện bắt đầu phức tạp hơn vì một khi đã câu loại cần này, theo kiểu câu thịnh hành hiện nay của Trung Quốc và Đài Loan, cũng như một số nước Châu Á khác, bạn phải học hỏi cách căn phao, hạt chặn, chì, cách buộc lưỡi câu, thẻo câu. Tóm lại bạn phải tìm kiếm thông tin trên mạng (cái này thì dễ thôi), hoặc có người rành kiểu câu này hướng dẫn cho. Và ngay cả mồi câu cũng vô vàn loại, chứ không chỉ còn là con giun con dế như ngày xưa.

Rồi thì thế nào bạn cũng sẽ bị tò mò bởi hàng trăm loại cần câu và máy câu hào nhoáng, như thể chỉ cần sở hữu chúng là sẽ câu được khối cá ngay ấy. Nếu không được tư vấn, hẳn bạn sẽ tiêu phung phí tiền vào những món đồ câu vô bổ. Hãy bắt đầu từ những thứ đơn giản, rẻ tiền, cho đến khi bạn nắm vững kỹ thuật các môn câu thì lúc đó bạn cũng đã rành hầu hết những món đồ hiệu phục vụ câu cá, nắm vững giá cả, và khi đó sắm đồ xịn cũng chưa muộn.

Hãy nhanh chóng kết bạn với những tay câu đi trước, họ sẽ cho những lời khuyên có ích và thực tế. Đừng bao giờ chưa biết gì mà bước vào tiệm đồ câu hỏi: “Anh có loại cần câu nào tốt nhất? Dây cước nào dai nhất? Lưỡi câu nào bén nhất?” – Người bán hàng sẽ biết ngay bạn là một tay mơ, và có thể bạn sẽ mua phải những món đồ câu không phù hợp.

Những cây cần rẻ tiền, máy câu rẻ tiền, vẫn bắt được nhiều cá to, nếu câu đúng cách. Bạn hãy đến những hồ câu cân dịch vụ sẵn cá, nghĩa là hồ câu tính tiền trên đầu cần. Ở Hà Nội thông thường 15.000 đồng/cần. Câu cá lên không lấy thì lại thả xuống, lấy thì cân rồi tính tiền theo giá chợ hoặc nhỉnh hơn đôi chút. Như thế bạn có thể câu cả ngày mà không bị áp lực gì cả. Chứ nếu đến những hồ câu giờ, họ tính tiền theo giờ câu, cá lại thưa, bạn sẽ không chịu thấu!

Hồ câu cân không hạn chế kiểu câu, bạn có thể tập câu cần máy bằng kiểu câu lancer (lăng xê) – Kiểu câu này khá dễ, mắc mồi vào lưỡi câu, hoặc nhào mồi bột bóp nhuyễn vào lưỡi gắn lò xo chuyên để câu lancer, sau đó dùng cần câu vẩy mồi ra giữa hồ. Nới mobil (chức năng giống bộ côn truyền động) để khi cá cắn dây câu có thể tự xả, khi đó máy câu sẽ phát ra tiếng xè xè báo hiệu, và khi đó chỉ việc nhấc cần, khóa máy ngừng xả dây, rồi quay máy thu dây, kết hợp với sự cương nhu của cần câu. Khi con cá bị kéo vào gần bờ, dùng vợt để vớt nó lên, cho vào giỏ. Vậy là xong!

Mỗi người một sở thích. Đa số mọi người chọn cách câu lục, một số ít khác chọn câu tay lưỡi đơn và lancer. Kỹ thuật câu lục không khó, tuy nhiên cách học nhanh nhất là hãy đi theo một người rành câu lục. Cái quan trọng là ngoài kỹ thuật còn rất nhiều thứ khác liên quan, phải tìm hiểu về các loài cá, thói quen, tập tính ăn mồi của chúng, từ đó sử dụng và pha trộn mồi câu mới hiệu quả.

Có thể nói mồi câu luôn là yếu tố quan trọng hàng đầu. Thiết bị và kỹ năng câu có tốt đến đâu đi nữa mà mồi câu không ra gì thì cũng vô ích.

Phân loại nhanh một số loài cá nước ngọt phổ biến hiện nay:

Cá đen: Gồm các loại da trơn như trê, trê phi, basa, tra, nheo, lăng, chiên, chim, sộp đen, trạch, trắm đen. Tất cả những loại cá này đều ăn tạp, ưa chất tanh, chúng kiếm ăn chủ yếu tầng đáy, hầu như ăn bất cứ thứ gì từ chất bột ngũ cốc, củ quả, côn trùng, đặc biệt ưa thích giun, tôm tép, gián đất, nội tạng gia cầm. Bên cạnh đó cá rô phi tuy được coi là cá trắng nhưng cũng ăn tạp như trên. Cá quả (chuối hoa) và cá sộp (chuối đen) thì chỉ ăn mồi còn sống là những con ếch nhái côn trùng nhỏ, cá con, tôm tép, các loài giáp xác nhỏ. Thức ăn ưa thích của trắm đen là ốc đá, chúng có hàm răng khỏe đủ để nghiền nát vỏ ốc, vì thế nhiều nơi người ta còn gọi chúng là trắm ốc. Đặc tính ăn mồi của đa số các loại cá này là chúng nuốt chửng thức ăn.

Cá trắng: Gồm các loại chép, diếc, trôi, trắm cỏ, mè. Thức ăn ưa thích của chúng là chất bột ngũ cốc, rau cỏ củ quả, rong rêu, phù du, rễ các loài thủy sinh,
các loài thân mềm. Cá chép trưởng thành ăn cả ốc, chúng nuốt chửng vào ruột rồi tiêu hóa từ từ. Cá mè thì thích chất béo, chất mỡ, hay ăn lửng ở tầng nước mặt. Cá trôi nhỏ cũng hay ăn ở tầng nước mặt. Đặc tính ăn mồi của các loại cá này là chúng thường hớp vào thổi ra thức ăn, nhằn lấy những vụn nhỏ bột thức ăn trong nước, lọc lấy những phần tử nhỏ, chứ ít nuốt chửng ngay. Vì vậy lợi dụng đặc tính này những người câu cá thích sử dụng lưỡi câu nhỏ, nhẹ, để khi hớp mồi con cá dễ dàng hớp theo cả lưỡi câu vào miệng, khi chúng thổi ra thì lưỡi câu vốn rất sắc bén sẽ móc vào mép. Giun cũng là món mồi ưa thích của các loài cá trắng.

Môn câu cá có muôn hình vạn trạng, trên đây chỉ là một số điều sơ đẳng cơ bản. Nếu có hứng thú các bạn hãy tìm hiểu thêm thông tin trên mạng về các câu lạc bộ câu cá, sẽ có nhiều thông tin hữu ích. Chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ và thú vị!

Mãi mãi là cần thủ!

In Uncategorized on Tháng Chín 3, 2008 at 12:20 chiều

Logo của Hook Cafe một thời

Tạp chí Thể thao Văn hóa & Đàn ông số 35 – tháng 9/2008 (số mới nhất) vừa đăng một loạt 5 bài viết chuyên đề câu cá của các thành viên Âu Lạc. Bạn nào mà quan tâm thì hãy tìm mua đọc ở các sạp báo. Dưới đây tớ giới thiệu đến mọi người nội dung một trong những bài viết đó:

Chuyên đề câu cá: Mãi mãi là… cần thủ

Hiện nay phong trào câu cá giải trí ở Việt Nam đang trên đà phát triển mạnh mẽ, có xu hướng trở thành môn thể thao chuyên nghiệp. Miền Nam có hệ thống các câu lạc bộ (CLB) câu cá 4so9, ngoài Bắc có hệ thống các CLB câu cá Âu Lạc, CLB câu cá Hà Nội… Nhìn vào số lượng những website sau đây có thể thấy rõ điều đó:

www.vietnamangling.com.vn

www.clbaulac.com

www.4so9.com

www.caucavietnam.com

www.clbcaucahanoi.com

www.hanoifishing.com

www.caucaquangbinh.com

www.168vnfishingtackles.com

www.docau.com

www.hocaudongque.com

Máu săn bắt dường như luôn chảy trong huyết quản mỗi người đàn ông, dù cho có vẻ như chúng bị chôn vùi bởi muôn vàn điều quan trọng khác trong cuộc đời chúng ta. Nhưng một ngày đẹp trời nào đó, bạn khám phá ra thứ đam mê ấy, và từ đó bạn không thể từ bỏ được nó nữa.

Những người mê câu cá là như vậy đấy. Cũng không có gì lạ khi theo đuổi thú vui này hầu hết là đàn ông, bởi lẽ từ ngàn xưa đàn ông luôn đảm nhận phần săn bắt, phụ nữ thì hái lượm. Cũng vì lẽ đó, ai đã mê câu cá thường cũng mê săn bắn, chẳng qua họ không có điều kiện để theo đuổi nốt cái thú vui xa xỉ tốn kém và bị cấm ấy mà thôi. Rất nhiều người trước kia vốn là tay thiện xạ, từ khi khắp nơi cấm săn bắn và việc kiểm soát súng săn trở nên chặt chẽ hơn, họ chuyển sang câu cá.

Đặt vào tay bạn một chiếc cần câu, mọi thứ trở nên vô cùng giản dị và sáng rõ: Hãy tìm cách câu được cá, vậy thôi, mọi thứ khác không tồn tại nữa. Chính vì sự thuần khiết này mà nhiều người say mê câu cá, họ tìm thấy ham muốn của mình, sự háo hức, hồi hộp, họ phải mưu mẹo khéo léo, phải kiên trì nhẫn nại, và cuối cùng là nếm trải cảm giác chiến thắng hay thất bại nữa. Họ tìm thấy chính mình trong đó, hoặc tìm lại được phần nguyên thủy, trẻ thơ của mình.

Những năm gần đây, cùng với sự thay đổi rộng khắp của xã hội, nhịp sống đô thị hối hả, áp lực công việc gia tăng, rất nhiều người đã tìm đến thú vui câu cá để giải tỏa căng thẳng, lấy lại cân bằng. Những người này nhanh chóng tìm thấy tiếng nói chung, chia sẻ kinh nghiệm câu kéo, và như một lẽ tất yếu, họ lập ra những nhóm câu hoặc các câu lạc bộ, các diễn đàn trên mạng, tổ chức hoạt động câu cá dã ngoại cuối tuần, v.v…

Đành rằng người ta đã câu cá từ lâu lắm rồi, suốt từ thời tiền sử, khi lưỡi câu còn làm bằng xương, sừng, dây câu còn là những sợi vỏ cây. Nhưng sở dĩ hiện nay khi nó đang rầm rộ, manh nha trở thành một môn thể thao ở Việt Nam, thì ta phải lần ngược lại cách đây sáu năm, đó là năm 2002. Khi đó internet đã phổ biến, có một anh chàng ở TP.HCM phụ trách công nghệ thông tin trong hãng Unilever mê câu cá tên là Nguyễn Anh Nguyên đã mở ra một diễn đàn, có cái tên miền chả liên quan gì đến câu cá hết, đó là www.4so9.com – Nghe có vẻ như liên quan đến vàng bạc thì đúng hơn. Kể từ khi có diễn đàn này, dân câu tấp nập hơn hẳn, phong trào câu cá phát triển rất nhanh. Thông tin quả là đóng vai trò vô cùng quan trọng! Cũng phải kể đến một cây bút tài hoa đã truyền cảm hứng đến nhiều tay câu khắp mọi miền, đó là nhà báo Việt Hòa – Một người đam mê câu nổi tiếng. Có thể coi như năm 2002 hệ thống CLB câu cá 4so9 được thành lập cùng với sự ra đời của www.4so9.com, đến nay diễn đàn đã thu hút hơn 8000 thành viên và hàng trăm hội viên CLB, do sáng lập viên Nguyễn Anh Nguyên làm chủ nhiệm.

Khi đó một số dân câu Hà Nội chưa có diễn đàn riêng cũng truy cập vào website này, dần dần thành một nhóm, và thậm chí lập ra hẳn một CLB câu cá thể thao, viết tắt là SFC (Sport Fishing Club) do ông Bùi Hữu Cư làm chủ nhiệm. CLB câu cá thứ hai được chính thức thành lập ở Hà Nội năm 2006, tập hợp hầu như đầy đủ các tay câu lão luyện vốn đã đi câu với nhau bao năm ròng, đó là CLB câu cá Hà Nội – Trụ sở ở quán cà phê 101 Bùi Thị Xuân, quán này do tay câu biệt danh Trung “giun” làm chủ. Sở dĩ có cái tên ấy là vì anh ta có sở trường kiếm mồi giun câu cá rất tài. Quán vợ chồng anh ta chỉ bán hàng buổi sáng, chiều đóng cửa đi câu, biết thế nên buổi sáng dân câu tranh thủ ngồi rất đông, như một lịch sinh hoạt bất di bất dịch. Chủ nhiệm CLB này là ông Nguyễn Xuân Thái.

Cùng thời gian cuối 2005 và đầu 2006 các thành viên sinh hoạt trên diễn đàn www.4so9.com nhưng sinh sống tại Hà Nội thấy cần phải thành lập một diễn đàn riêng, thế là www.hanoifishing.com ra đời, sau đó là www.caucavietnam.comwww.clbaulac.com rồi www.vietnamangling.com.vn – Điều này phản ánh xu hướng tất yếu về sự đa dạng hóa các mô hình hoạt động, cạnh tranh với nhau trong việc thu hút các thành viên, gần giống như các CLB bóng đá vậy. Các giải thi câu giao lưu giữa hệ thống các CLB được tổ chức thường niên, nhân dịp những ngày kỷ niệm thành lập CLB. Hệ thống các CLB câu cá Âu Lạc do ông Triệu Du làm chủ nhiệm hướng tới một mô hình khung toàn diện, nhen nhóm phong trào khắp các tỉnh thành, bài bản, để hòa nhập với xu hướng chung của các CLB câu cá trên thế giới, mà Tr
ung Quốc và Đài Loan là những ví dụ rõ nhất. Trong tháng 9/2008 một giải thi câu giao lưu được tổ chức với sự phối hợp của Âu Lạc và 4so9, góp mặt nhiều cao thủ Bắc, Trung, Nam, các cao thủ của Trung Quốc, Đài Loan…

Từ một thú chơi, nó trở thành một môn thể thao thực sự. Không những thế, người ta đã đẩy nó lên thành một nghệ thuật, trong đó chứa đựng cả những triết lý riêng cho từng môn câu. Mỗi CLB có tiêu chí riêng, khẩu hiệu riêng. Nếu như 4so9 có câu slogan “Hãy câu cho vui đời!” thì Âu Lạc lại thêu lên mũ áo đồng phục dòng chữ “Be an angler forever” (Mãi mãi là cần thủ) – Nghe như một lời tuyên thệ vậy!

Tùy theo địa hình từng vùng miền mà các môn câu phát triển khác nhau. Miền núi và trung du thiên về câu sông suối đầm hồ tự nhiên. Các thành phố và đồng bằng Bắc Bộ chủ yếu câu ao hồ dịch vụ. Vùng ven biển và hải đảo tất nhiên rành câu cá nước mặn, nước lợ. Các tỉnh Nam Bộ câu cá đồng, kênh rạch sông ngòi, đặc biệt câu cá lóc rất giỏi. Riêng dân câu TP.HCM thì món gì cũng chơi, và đều giỏi. Một số cái tên “chịu chơi” nhắc đến dân câu hầu như ai cũng biết, đó là vợ chồng “lão tướng” Hồ Văn Hán, nhóm câu gia đình anh Huỳnh Minh Định (cả nhà đều cầm cần, riêng anh này mấy năm liền vô địch câu thi), hai bố con anh Huỳnh Phong ở Biên Hòa, nhóm chuyên trị cá lóc của Tuấn Hàng Xanh, những tay câu trẻ năng động như Hồng Sơn và Phạm Ngọc Tỉnh (Tỉnh cá lóc), nhóm “6 trái lựu đạn” với các cô gái mê câu…

Ở Hà Nội, do đặc thù địa lý nên không phong phú bằng về các môn câu, nhưng lại cũng chuyên sâu theo từng loại cá nước ngọt. Có thể kể ra đây vài tên tuổi thuộc hàng “có sao có vạch” như bộ ba Hưng, Hạc, Công chuyên săn trắm đen Đầm Trị ở Phủ Tây Hồ, họ đã bắt hàng trăm con trắm đen quý hiếm, với những con cá nặng tới vài chục cân. Nhắc đến Hưng “sần” thì hầu như dân câu ai cũng biết tên và tỏ ra tự hào, quý mến. Môn câu rê cá quả đầy tính nghệ thuật còn sót lại vài người, trong đó có ông Tòng “khỉ” kiếm cơm hàng ngày bằng con cá. Câu chép thì nhiều cao thủ quá, kể không hết. Tựu trung lại ở Hà Nội thịnh hành hai kiểu câu lục, đó là câu lục xa bờ và câu gần bờ (còn gọi là câu đầu cành). Câu xa bờ thì lưỡi lục, phao, cước, cần câu, máy câu… đều phải to, cứng. Lý do là vì cá to hay lởn vởn ngoài xa, mỗi lần cá chạm là phải giật cật lực, càng nhanh càng tốt. Cá to lớp vảy rất dày, đặc biệt là vảy trắm đen giống như một lớp áo giáp cứng và dày, đòi hỏi lưỡi lục ngoài độ sắc bén còn phải cứng và khỏe. Những tay câu trung thành với câu lục đầu cành thì thích lưỡi lục nhỏ, bén, họ chủ trương lấy nhu thắng cương, đề cao sự tinh tế. Thường những tay câu đầu cành rất giỏi câu chép. Ngoài hai kiểu câu lục ra còn có môn câu cần tay lưỡi đơn kiểu Đài Loan mới du nhập cũng đang được ưa chuộng, có khả năng trong tương lai sẽ phát triển mạnh ở Hà Nội và TP.HCM.

Mỗi CLB câu cá đều có bản sắc, sở trường và sở đoản riêng. Các nhóm câu biển suốt dọc chiều dài đất nước và các hải đảo cũng rất mạnh, họ tập trung thành nhiều nhóm nhỏ, tuy chưa tổ chức bài bản, nhưng kinh nghiệm câu thì vô cùng phong phú. Ở đây không nói đến ngư dân chuyên nghiệp, chỉ nói đến những người coi câu cá như một thú vui, một môn thể thao giải trí, họ tìm đến nhau để chia sẻ niềm đam mê bất tận ấy, tìm lại chút tinh thần săn bắt bầy đàn cổ xưa còn sót lại đâu đó trong tiềm thức.


Nên gọi họ là Bộ Lạc Câu hay là Câu Lạc Bộ?