dangthieuquang

Bóng giai nhân 16

In Uncategorized on Tháng Mười Hai 27, 2007 at 12:11 chiều

Khi bạn không biết mình là ai, tốt nhất bạn hãy đóng vai một kẻ nào đó.

Bằng cách ấy, cuộc đời trở thành một bộ phim, một vở kịch, một vở tuồng, và cuối cùng là một trò hề. Vậy thôi.

Điều này cũng tốt khi bạn không thực sự hoặc chưa sẵn sàng để muốn mình là ai, sẽ trở thành người như thế nào. Bởi vì lựa chọn nào cũng có vẻ nguy hiểm, không thể đoán trước tương lai, không thể kiểm soát những phát sinh và các khả năng mọi thứ sẽ chệch hướng. Và quan trọng nhất, là sợ rằng cái hình mẫu mà mình sẽ trở thành đó không hoàn toàn là mình, sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ mất một thứ gì đó quan trọng hơn, trong lúc cố gắng đến gần cái đích đó.

Trong khi đó nếu bạn diễn một vai, nó chỉ là tạm thời. Một kẻ đóng thế chẳng có gì để mất. Bất cứ lúc nào, nếu muốn, hắn có thể quay về với cuộc sống riêng tư của hắn, chối bỏ mọi cáo buộc liên quan đến vai diễn kia. Đóng vai tốt hay xấu chả quan trọng, vai phản diện, vai đê tiện và khốn nạn, có sao đâu, một dịp tuyệt vời để phô diễn những mặt trái của chính mình ra, được trải nghiệm những thứ chưa từng có, được sử dụng đời tư kẻ khác làm khoái cảm của mình, được biến thái, nhòm trộm, rình rập.

Được làm kẻ khác, may ra sẽ tìm thấy cái bản ngã đích thực của mình. À thì ra mình là như thế, qua con mắt kẻ khác. Sống một cuộc đời khác, giống như một tên gián điệp hai mang, rình mò và ăn cắp dữ liệu, xử lý thông tin.

Tôi bắt đầu nghĩ tôi là một con tắc kè hoa. Tôi bắt đầu suy nghĩ như một con tắc kè. À cái tán lá này màu xanh, tôi sẽ xanh lét. Tôi sẽ bò vào khoảng lờ nhờ sáng tối nhập nhoạng, và tôi sẽ nhờ nhờ không rõ nét. Thậm chí có lúc tôi sẽ trong suốt.

Bây giờ tôi đang suy nghĩ như Tiểu Đăng. Tôi đang yêu.

Không biết tôi đã viết bao nhiêu cuốn sách về tình yêu rồi?

Tôi đã viết hàng chục ngàn trang sách, trang nào cũng có vài chữ yêu.

Nhưng đã bao giờ tôi nói yêu ai đó chưa nhỉ? Tôi đã nói với Mai điều đó chưa? Hay là tôi chỉ nói lẩm nhẩm câu đó trong khi âm thanh ầm ĩ của đoàn tàu vào ga đang choán ngợp không gian cái quán cà phê ấy, lời nói của tôi như một lời thì thầm. Và đã bao giờ tôi thực sự biết yêu là gì chưa?

Hình như là chưa. Tôi Không Yêu Ai Cả, vì tôi đã Không Là Ai Cả.

Cô gái chạy bàn tên Link không hề có ý định cài lại chiếc cúc áo trên ngực. Cô ta lượn lờ trước mắt tôi như trêu ngươi. My name is Nobody. Tôi sẽ nói với cô ta thế. Cô ta được phân loại vào nhóm “những người đàn bà mà tôi sẽ ruồng bỏ”sau khi đã lên giường. Tôi có danh thiếp giả, sim điện thoại trả trước dùng một lần rồi vứt bỏ, một căn hộ thuê mướn trong vài tháng.

Mà thực ra, tôi chưa hề có danh thiếp nào được gọi là thật. Tôi không có số máy nào dùng quá 3 tháng. Tôi chưa từng ở căn hộ nào quá nửa năm. Căn hộ hiện nay tôi thuê để ở với cô vợ trẻ là lâu nhất, nhưng tôi nghĩ có lẽ cũng chả còn lâu lắm nữa đâu. Không có gì đảm bảo tôi sẽ giữ được cô ta, bởi vì cả hai đều biết cái khế ước lỏng lẻo khi dọn về ở chung với nhau, rằng không nên quá kỳ vọng vào nhau, trước khi thất vọng. Sắp đến hạn đóng tiền nhà, và tôi vẫn đang ở đây, tắt điện thoại.

Tôi quên mất rằng vẫn phải có bổn phận bật máy điện thoại lên, vì tôi đã gửi email cho V thông báo rằng tôi đã đổi số máy sau vụ tai nạn, tôi cho cô gái số máy của tôi.

Anh đã bị mất điện thoại trong vụ tai nạn, nó đã rơi vào tay một con đàn bà bệnh hoạn nào đó, có cái giọng rất khó chịu và vô học. Mong rằng em đã không phải chịu đựng con mụ ấy, anh đã đề nghị chuộc lại chiếc điện thoại, nhưng nó không thèm nghe máy nữa rồi. Đây là số máy mới của anh: 091XXXXXXX.

Mong gặp em hơn mọi thứ trên đời.

Trần Tiểu Đăng

Tôi đã gửi email cho cô gái như thế. Có tin nổi không? Tôi đã say mê cô ta còn hơn cả những email trước của Tiểu Đăng. Tất cả những gì Tiểu Đăng biết về cô ta, thì tôi cũng có nguyên như thế, thậm chí còn hơn nữa, Tiểu Đăng và tôi cộng hưởng, nhân đôi cảm xúc, như thể quần hôn, như truy hoan tập thể.

Tại sao Tiểu Đăng nhắn tin cho tôi, ủy thác cho tôi?

Tôi nhớ lại năm xưa ở bờ suối vắng, cái hôm hai thằng sững sờ nhìn thấy một cô gái da trắng tóc vàng khỏa thân ngay trước mắt, hoàn toàn, bằng xương bằng thịt, rõ rành. Làn da trắng đến ngạc nhiên, hầu hết rám ánh nắng nhiệt đới nên đỏ au, chỉ những chỗ mặc đồ lót là còn màu da nguyên gốc. Những chấm tàn nhang nho nhỏ. Những sợi lông mu màu hung hung vàng vàng, mái tóc vàng, đôi bầu vú to, trắng một cách kỳ lạ. Đôi mắt của cô ta xanh như mắt mèo, ánh biếc lên trong nắng mùa hè phản chiếu đáy nước và bờ cát trắng ven suối.

Tôi và nó há hốc mồm nhìn.

– Tao cá là cô ta sẵn sàng cho cả hai thằng mình chơi chung – tôi nói với nó trong khi vẫn cười sặc sụa.

– Với sự chứng kiến của thằng em nữa chứ – nó nói – thằng em chạy vòng quanh chụp ảnh.

– Biết đâu nó sẽ còn giúp đỡ tụi mình nữa, ôi chết mất thôi! – tôi cười sằng sặc há mồm ra hớp hớp, mặt đỏ tía tai, ngộp thở vì cười quá nhiều.

Vậy mà bây giờ tôi là Trần Tiểu Đăng, còn nó thì đã chết.

Tôi nhìn thấy kẻ đã chết ấy, tên hắn là Dần, và tôi kinh hoàng nhận ra hắn không hề có khuôn mặt. Như thể người ta đã phẫu thuật bóc đi lớp da thịt bên ngoài khuôn mặt hắn, để lại một khối tròn tròn với hai hốc mắt u tối chết chóc. Tôi thấy hắn lẫn vào trong số vài triệu dân thành phố, không có mặt, đi lang thang như cô hồn, thi thoảng nhặt vài cái mặt nạ lên đeo thử cho vui, rồi chán thì lại quẳng đi nhặt cái khác. Tất cả những kẻ đó nhặt mặt nạ của lẫn nhau, hoán đổi lòng vòng, và không bao giờ hài lòng.

Tôi và nó có quá nhiều thứ chung nhau, ngay đến cả đàn bà.

Bây giờ tôi là một Tiểu Đăng mới, nhân đôi sức mạnh, như kiểu slogan quảng cáo ấy, Tiểu Đăng, Mới, Hai trong Một.

My name is Tieu Dang, New, 2 in 1. Now! Best choice!

Tôi và nó bù lấp cho nhau những chỗ trống. Khi thể xác một trong hai đứa không thể hiện diện ở một nơi nào đó, đứa kia sẽ trám vào đó, như cái hôm liên hoan chia tay ra trường. Tôi quá say để có thể còn nhớ được điều gì, trừ một điều là Dần và Ly biến mất. Đâu như gần sáng tôi tỉnh rượu, tôi thấy tôi ở trong phòng ký túc xá bọn con trai cùng khóa. Tất cả say bò càng, nôn mửa kh
ắp nơi, tởm lợm. Tôi không tìm thấy Dần trong đám ấy. Tôi đi lên phòng Ly, tôi cũng không thấy Ly ở đó. Tôi đã vén tất cả rèm trong phòng, những chiếc giường tầng, nhưng tôi không thấy Ly. Có một đôi trai gái trần truồng ôm nhau ngủ không hề hay biết gì khi tôi vén rèm ngó vào, nhưng không phải Ly, kẻ kia cũng không phải Dần. Những đứa bạn gái cùng phòng đã kéo đi ngủ lang đâu đó với bạn trai xó xỉnh nào sau tiệc rượu thác loạn. Ngày mai nhiều đôi sẽ chia tay, ai về nhà nấy.

Tôi có ghen không?

Tôi không ghen. Thậm chí tôi hy vọng gã đó là Dần chứ không phải một ai khác. Tôi cũng ước giá mà tôi sẽ ghen lồng lộn và có cớ bỏ rơi cô ta ngay tắp lự. Nhưng men rượu khiến tôi váng vất, tôi mệt mỏi nằm lăn ra giường của Ly, mặc kệ sự đời. Tôi tắt đèn và nằm trong bóng tối.

Căn phòng ký túc xá ngày cuối cùng đời sinh viên giống như một căn nhà hoang vu, chết chóc, thi thoảng chiếc quạt trần lờ đờ lại làm mấy tờ giấy bay cẩu thả trong phòng. Đầu óc tôi u mê, tôi nghĩ chính tôi đang chao đảo chứ không phải mấy tờ giấy ấy. Hay những linh hồn đang vật vờ tìm hơi men? Tôi hình dung ra Dần và Ly đang ở đâu đó. Nếu tôi là Dần, tôi cũng sẽ làm như hắn mà thôi, tôi cũng biết rõ Ly như thế nào, cô ta thích Dần từ ngày xưa, khi mà gặp nhau cô ta chỉ nhìn Dần, chả để mắt đến tôi bao giờ. Tôi không bao giờ quên cái ánh mắt cô ta nhìn Dần khi đó, và cái cách mà họ nhìn nhau. Tôi vừa tự hào về thằng bạn, vừa thoáng chút ghen tị.

Có lẽ tôi đã thấy ánh mắt họ nhìn nhau hồi đêm qua, khi tiệc rượu mới bắt đầu. Ngày mai ngày kia Ly sẽ cùng tôi về Lão Nhai, tháng sau tôi sẽ cưới cô ta, đơn giản vì tôi đã ngủ với cô ta, và tôi không biết lấy ai khác làm vợ.

Ngày mai ngày mốt sẽ ai lo phận nấy. Tất cả sẽ kết thúc đêm nay. Ánh mắt họ chạm nhau, dù tôi không nhìn họ, tôi giả vờ mải chuốc rượu đám con trai cùng lớp. Nhưng tôi có thể là Dần, hoàn toàn có thể phân thân để biết nó đang nghĩ gì, cảm thấy gì. Tôi thấy lửa tình đang cháy trong mắt họ. Có thế thôi, không gì khác, sự ham muốn điên rồ của họ, thiêu đốt tôi. Và tôi uống cho say. Một lần cho xong. Mãi mãi.

Tôi uống nhiều, cho đến khi lơ mơ, và ngủ gục bên chiếu rượu từ lúc nào đó. Tôi muốn điều này. Có thể vì tôi không muốn điều khác. Tôi không muốn nghĩ đến gì khác, ngày mai, ngày kia. Tôi chỉ muốn bây giờ.

Khi trời tờ mờ sáng, Ly trở về, khẽ khàng như một con mèo đã ăn vụng no nê. Tôi vẫn say, tất nhiên, tôi ngủ mê mệt. Không một ai nghi ngờ gì, bởi vì tất cả đều say khướt. Tôi ngửi thấy mùi xà phòng. Mùi của một con hổ đực và hổ cái vừa giao cấu. Tôi thấy những dấu vết. Tôi thấy cơn cực khoái còn ngất ngư trong bán cầu não chưa tan. Tôi nằm quay mặt vào tường, hơi thở sâu và đều. Ly nằm xuống khẽ chạm vào người tôi, từ từ. Cô ta kéo tấm ri đô giường lại. Một lát sau, cô ta vòng tay qua người tôi, tôi cảm thấy rõ tim cô ta đập thình thịch sau lưng mình. Tôi cảm thấy rõ dấu vết của con thú dữ đã để lại trên thân thể người đàn bà ấy. Một rừng chỉ có một chúa sơn lâm. Láo toét. Tại sao lại nhất thiết phải như vậy? Tại sao tôi không ghê tởm cô ta? Tại sao tôi không xé xác cô ta?

Nếu không có cơn say váng vất này, có lẽ tôi sẽ làm tình với cô ta.

Tôi không muốn nghĩ thêm gì nữa.

Tôi nghĩ đến điều cuối cùng.

Tôi là Dần.

Còn nữa…

Bấm vào các link dưới đây để đọc các phần còn lại:

Bóng giai nhân Bóng giai nhân 2 Bóng giai nhân 3 Bóng giai nhân 4 Bóng giai nhân 5 Bóng giai nhân 6 Bóng giai nhân 7 Bóng giai nhân 8 Bóng giai nhân 9 Bóng giai nhân 10 Bóng giai nhân 11 Bóng giai nhân 12 Bóng giai nhân 13 Bóng giai nhân 14 Bóng giai nhân 15 Bóng giai nhân 16 Bóng giai nhân 17 Bóng giai nhân 18 Bóng giai nhân 19 Bóng giai nhân 20 Bóng giai nhân 21 Bóng giai nhân 22 Bóng giai nhân 23 Bóng giai nhân 24 Bóng giai nhân 25 Bóng giai nhân 26 Bóng giai nhân 27 Bóng giai nhân 28 Bóng giai nhân 29 Bóng giai nhân 30 Bóng giai nhân 31 Bóng giai nhân 32 Bóng giai nhân 33 Bóng giai nhân 0

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: